“Công ty sắp không còn nữa rồi, còn nói gì tới thể diện.”

Tôi nhìn anh ta.

Câu này phát ra từ miệng anh ta nghe thật châm chọc.

Ngày trước lúc công ty còn chưa phát triển, anh ta cũng đâu coi trọng thể diện đến vậy.

Sau này văn phòng lớn hơn, xe sang hơn, phỏng vấn nhiều hơn…

Anh ta ngày càng giống một ông chủ thật sự.

Còn tôi…

Vẫn là Tô Vãn luôn đứng ra dập lửa bất cứ lúc nào.

Anh ta thấp giọng:

“Tối qua anh suy nghĩ cả đêm.”

“Mấy năm nay… công ty thật sự đã đối xử không tốt với em.”

Tôi sửa lại:

“Không phải ‘thật sự’.”

“Mà là luôn luôn.”

Lục Minh Viễn gật đầu.

“Ừ.”

“Là luôn luôn.”

“Anh thừa nhận.”

Tôi không nói gì.

Anh ta tiếp tục:

“Triệu Mạn đã bị đình chỉ.”

“Trần Khải cũng bị rút khỏi dự án.”

“Phòng nhân sự sẽ công khai xin lỗi.”

“Tiền tăng ca và tiền thưởng dự án của em, anh đã bảo tài vụ tính lại.”

“Vị trí giám đốc vận hành cho em.”

“Lương năm bốn trăm nghìn tệ.”

“Thêm một phần trăm cổ phần.”

Tôi nhìn anh ta.

“Lục tổng, giá hôm nay của anh… thành ý hơn hôm qua nhiều rồi.”

Ánh mắt anh ta lập tức sáng lên.

“Vậy em đồng ý quay lại?”

Tôi đáp:

“Không.”

Biểu cảm trên mặt anh ta cứng đờ.

“Tại sao?”

“Vì tôi không muốn làm cây cột chống trong một tòa nhà sắp sập.”

“Tôi chống suốt sáu năm rồi.”

“Đủ rồi.”

Lục Minh Viễn bắt đầu sốt ruột.

“Tô Vãn, công ty vẫn còn cứu được.”

“Chỉ cần em quay lại, cửa hàng sẽ ổn định, khách hàng cũng có thể kéo về.”

“Nhà cung cấp bên đó cũng nể em.”

“Chỉ cần em đứng ra, tình hình sẽ dịu xuống.”

Tôi lắc đầu.

“Lục tổng, tôi quay lại… đúng là có thể cứu được nhất thời.”

“Nhưng rồi sao nữa?”

“Đợi khủng hoảng qua đi, anh lại tiếp tục cảm thấy tôi quá mạnh, quá khó quản, không đủ nghe lời.”

“Rồi lại tìm một Triệu Mạn khác.”

“Một Trần Khải khác.”

“Từng bước gạt tôi ra ngoài.

“Đến lúc xảy ra chuyện lần nữa… lại quay về cầu xin tôi.”

Sắc mặt Lục Minh Viễn trắng bệch.

Anh ta muốn phủ nhận.

Nhưng không phủ nhận nổi.

Tôi nhìn anh ta, chậm rãi nói tiếp:

“Anh không phải mới lần đầu bạc đãi tôi.”

“Cũng sẽ không phải lần cuối.”

“Tôi không thể vì hôm nay anh cúi đầu…”

“Mà giả vờ như sáu năm qua chưa từng tồn tại.”

Anh ta im lặng rất lâu.

Sau đó mới khàn giọng hỏi:

“Vậy em muốn thế nào?”

“Tăng ca cần bù thì bù.”

“Xin lỗi cần nói thì nói.”

“Khoản nào phải đền thì đền.”

“Nhưng tôi sẽ không quay về làm việc nữa.”

Giọng anh ta hạ xuống:

“Em thật sự định đứng nhìn Vân Thượng sụp đổ sao?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, bình tĩnh đáp:

“Lục tổng.”

“Vân Thượng không phải do tôi làm sập.”

“Là các người coi từng cây cột chống như gỗ rẻ tiền.”

“Bây giờ nhà sập rồi…”

“Đừng trách cây cột không chịu mọc trở lại.”

Nói xong, tôi vòng qua anh ta đi tới quán ăn sáng.

Lúc mua xong sữa đậu và bánh bao quay về, anh ta vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Tôi không nhìn thêm lần nào nữa.

Ngày thứ năm, công ty chính thức đăng thông báo.

Triệu Mạn bị đình chỉ điều tra.

Trần Khải bị hủy chức vụ phụ trách chiến dịch sale kỷ niệm.

Phòng nhân sự công khai xin lỗi trong group công ty:

“Về việc xử lý không phù hợp đối với sự việc nghỉ việc của cô Tô Vãn trước đó, cùng những phát ngôn không thích hợp gây ảnh hưởng tiêu cực, chúng tôi xin chân thành xin lỗi.”

Tôi chỉ nhìn lướt qua.

Không trả lời.

Phòng tài vụ gọi điện cho tôi.

Giọng điệu khách sáo tới mức như biến thành người khác.

“Cô Tô, bên cô cần phối hợp xác nhận lại phần tăng ca và tiền thưởng dự án các năm trước…”

Tôi ngắt lời:

“Gửi email đi.”

Cô ta lập tức đáp:

“Vâng vâng, được ạ.”

Ngày trước bọn họ bảo tôi đừng quá tính toán.

Bây giờ…

Cuối cùng cũng tới lượt bọn họ phải ngồi tính từng khoản một.

Tôi không đòi hỏi vô lý.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...