Tôi chỉ lấy phần có bằng chứng.

Bảng chấm công tăng ca.

Cam kết thưởng dự án.

Khoản chiết khấu từ nhà cung cấp mà tôi tự mình đàm phán được.

Tiền thưởng tương ứng với phần đóng góp của tôi.

Cả số ngày phép năm chưa nghỉ quy đổi thành tiền.

Cộng lại là một con số không hề nhỏ.

Ban đầu công ty còn muốn ép giá.

Luật sư của tôi trực tiếp gửi công văn.

Cuối cùng Lục Minh Viễn vẫn phải ký duyệt.

Bởi vì lúc đó anh ta đã chẳng còn sức đâu mà dây dưa thêm một vụ tranh chấp lao động nữa.

Quan trọng hơn…

Giám đốc thu mua bên chuỗi Thịnh Bách chủ động liên lạc với tôi.

Anh ấy họ Hạ, tên Hạ Trầm.

Trước đây từng làm việc với tôi rất nhiều lần.

Vừa mở lời đã đi thẳng vào vấn đề:

“Tô Vãn, cô rời Vân Thượng rồi?”

Tôi đáp:

“Ừ.”

“Có nơi mới chưa?”

“Vẫn chưa quyết.”

Anh ấy bật cười nhẹ.

“Vậy nói chuyện thử nhé?”

Tôi tới trụ sở chính của Thịnh Bách.

Hạ Trầm đặt trước mặt tôi một bản kế hoạch thành lập bộ phận vận hành bán lẻ mới.

“Thịnh Bách chuẩn bị tự xây dựng đội ngũ vận hành thực phẩm tươi sống cộng đồng.”

“Chúng tôi cần một người hiểu cửa hàng, hiểu chuỗi cung ứng, hiểu hội viên, cũng hiểu livestream.”

“Trước đây lúc hợp tác với Vân Thượng, tôi vẫn luôn nghĩ cô là đối tác vận hành của họ.”

Tôi bật cười.

“Không phải.”

“Chỉ là một nhân viên vận hành cấp cao lương tháng tám ngàn.”

Hạ Trầm khựng lại vài giây.

Sau đó cũng bật cười theo.

“Vân Thượng đúng là rất biết tiết kiệm tiền.”

Tôi nhàn nhạt đáp:

“Cho nên mới tiết kiệm tới mức mất luôn tám mươi triệu.”

Anh ấy gật đầu.

“Chúng tôi không muốn tiết kiệm kiểu đó.”

Điều kiện Thịnh Bách đưa cho tôi rất tốt.

Giám đốc vận hành.

Lương năm năm trăm nghìn tệ.

Thưởng hiệu suất tính riêng.

Đội ngũ do chính tôi xây dựng.

Trong hợp đồng, trách nhiệm, quyền hạn và tiền thưởng đều ghi rõ ràng minh bạch.

Tôi không lập tức đồng ý.

Hạ Trầm nói:

“Cô có thể suy nghĩ thêm.”

Tôi đáp:

“Không cần.”

“Tôi đồng ý.

Ngược lại, anh ấy còn hơi bất ngờ.

“Nhanh vậy sao?”

Tôi cong môi cười khẽ.

“Thật ra… tôi đã suy nghĩ suốt sáu năm rồi.”

Ngày thứ mười sau khi nghỉ việc, tôi chính thức gia nhập Thịnh Bách.

Việc đầu tiên tôi làm chính là xây dựng đội ngũ.

Lão Chu gọi điện tới, giọng sang sảng như mở loa ngoài:

“Giám đốc Tô, tuyển người không?”

Tôi cười:

“Anh chẳng phải mới nghỉ việc à?”

“Đúng lúc luôn.”

“Qua phỏng vấn đi.”

“Phỏng vấn cái gì nữa? Tôi theo chị làm sáu năm rồi.”

Tôi đáp:

“Quy trình vẫn phải đi.”

Ông ấy chửi yêu một câu ở đầu dây bên kia, nhưng trong giọng toàn là ý cười.

Sau đó…

Lão Chu cửa hàng Nam Thành.

Tiểu Triệu cửa hàng Tây Hà.

Lão Từ quản lý kho.

A Ninh điều phối livestream.

Chị Vương bên chuỗi cung ứng.

Tất cả đều lần lượt tới Thịnh Bách.

Không phải tôi đào người.

Mà là chính họ tự chọn rời đi.

Vân Thượng không giữ nổi người, chưa bao giờ là vì tôi nghỉ việc.

Mà là vì tất cả đã nhịn đủ lâu rồi.

Việc đầu tiên tôi làm ở Thịnh Bách chính là dựng lại toàn bộ hệ thống trách nhiệm và ghi nhận đóng góp.

Ai phụ trách việc gì.

Ai làm ra thành quả gì.

Xảy ra vấn đề ai xử lý.

Dự án thành công ai được ghi tên.

Tất cả đều viết rõ ràng.

Tiểu Điền cũng tới.

Lúc phỏng vấn, cô bé còn hơi căng thẳng.

“Chị Vãn… em chưa có nhiều kinh nghiệm.”

Tôi nhìn cô ấy:

“Kinh nghiệm có thể học.”

“Nhưng em dám hỏi đơn phê duyệt tăng ca.”

“Điểm này rất tốt.”

Mặt cô bé lập tức đỏ bừng.

Tôi để cô ấy bắt đầu từ vị trí trợ lý vận hành.

Mức lương cao gấp đôi bên Vân Thượng.

Ngày nhận được thư tuyển dụng, cô bé khóc luôn.

“Chị Vãn… hôm đó em nhắn hỏi phê duyệt tăng ca trong group, tay em run dữ lắm.”

Tôi cười:

“Run mà vẫn dám hỏi.”

“Như vậy là giỏi rồi.”

Cô bé vừa lau nước mắt vừa nói:

“Trước đây em luôn nghĩ đi làm là phải nhịn.”

Tôi nhìn cô ấy:

“Nhịn không phải không được.”

“Nhưng không thể nhịn mãi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...