Một tháng sau, Vân Thượng Ưu Tuyển bùng nổ đợt khủng hoảng thứ hai.

Thịnh Bách không gia hạn hợp đồng.

Nhiều nhà cung cấp giảm hạn mức hàng hóa.

Một nửa quản lý cửa hàng nghỉ việc.

Dữ liệu livestream tụt dốc không phanh.

Lục Minh Viễn bắt đầu cắt giảm nhân sự.

Trần Khải bị gia đình sắp xếp sang một công ty khác.

Triệu Mạn nghỉ việc, còn đăng bài lên vòng bạn bè:

“Đi qua giông bão, bắt đầu lại từ đầu.”

Bên dưới có người bình luận:

“Cơn giông bão sale kỷ niệm đó… là cô tự tạo ra đúng không?”

Cô ta lập tức xóa bình luận.

Lục Minh Viễn lại gọi cho tôi thêm một lần nữa.

Lần này tôi bắt máy.

Giọng anh ta mệt mỏi hơn trước rất nhiều.

“Tô Vãn… có thể gặp một lần không?”

“Công việc hay chuyện riêng?”

Anh ta cười khổ:

“Cả hai.”

“Vậy thì không gặp.”

Anh ta im lặng vài giây.

“Bây giờ em ở Thịnh Bách… chắc rất tốt nhỉ?”

“Khá tốt.”

“Hạ Trầm rất trọng dụng em?”

Tôi nhàn nhạt đáp:

“Không phải trọng dụng.”

“Chỉ là sử dụng bình thường thôi.”

Đầu dây bên kia yên lặng thật lâu.

Sau đó anh ta khẽ nói:

“Vậy thì tốt.”

Tôi không đáp.

Anh ta lại lên tiếng:

“Trước đây… anh thật sự không nhận ra em đã làm nhiều đến vậy.”

Tôi ngước mắt nhìn ra ngoài cửa kính.

Dưới tòa nhà Thịnh Bách, xe cộ nối đuôi như dòng sông ánh sáng giữa thành phố.

Trong văn phòng, Tiểu Điền đang họp online với các cửa hàng.

Lão Chu thì gào trong group vì nhà cung cấp giao hàng trễ.

Chị Vương đang ngồi thương lượng giá với bên thu mua.

Mọi thứ đều rất bận.

Nhưng là kiểu bận có trật tự.

Tôi nói:

“Lục tổng, không phải anh không nhận ra.”

“Là anh cho rằng tôi sẽ không bao giờ rời đi.”

Sau câu đó, anh ta im lặng rất lâu.

Cuối cùng chỉ khẽ thở dài.

“Em nói đúng.”

“Tô Vãn… xin lỗi.”

Tôi bình thản đáp:

“Đã nhận được.”

Hình như anh ta còn muốn nói gì đó.

Nhưng tôi đã cúp máy trước.

Có vài lời xin lỗi…

Không cần phải trả lời.

Cũng không đáng để quay đầu.

Ba tháng sau, đợt thử nghiệm đầu tiên của dự án thực phẩm tươi sống cộng đồng bên Thịnh Bách chính thức triển khai.

Năm cửa hàng.

Doanh thu một tháng vượt mười triệu tệ.

Tỷ lệ hao hụt thấp hơn mức trung bình ngành tới hai điểm.

Tỷ lệ khách quay lại cao đến mức tổng bộ phải mở họp riêng để khen ngợi.

Trong cuộc họp, Hạ Trầm nói:

“Người phụ trách cốt lõi của toàn bộ hệ thống này… là Tô Vãn.”

Tiếng vỗ tay vang lên, tôi hơi sững người vài giây.

Bởi vì đã rất lâu rồi…

Tôi không còn được nghe tên mình trong những cuộc họp công khai.

Không phải “hỗ trợ triển khai”.

Không phải “phối hợp phía sau”.

Không phải “vất vả rồi”.

Mà là…

“Người phụ trách cốt lõi.”

Sau cuộc họp, Hạ Trầm hỏi tôi:

“Chưa quen à?”

Tôi cười:

“Hơi hơi.”

Anh ấy nhìn tôi:

“Vậy thì từ từ làm quen.”

Tôi khẽ gật đầu.

“Được.”

Tối hôm đó, cả đội đi liên hoan.

Lão Chu nâng ly lên:

“Kính giám đốc Tô!”

Tôi bật cười:

“Đừng gọi lung tung.”

Ông ấy cười hề hề:

“Ngày trước ở Vân Thượng, mọi người vốn nên gọi chị như vậy rồi.”

Tiểu Điền cũng giơ ly lên.

“Kính chị Vãn.”

Chị Vương chen vào:

“Kính cuối cùng cũng không còn bị người ta bóc lột miễn phí.”

Cả bàn lập tức cười ầm lên.

Tôi cũng cười.

Ăn xong trở về nhà, điện thoại bật lên một bản tin.

“Vân Thượng Ưu Tuyển đóng cửa sáu cửa hàng, bắt đầu thu hẹp chiến lược.”

Trong ảnh, Lục Minh Viễn đứng trước cửa hàng, sắc mặt đầy mệt mỏi.

Bên dưới phần bình luận có người viết:

“Công ty này trước đây tốt lắm mà, sao tự nhiên lại không ổn nữa?”

Có người trả lời:

“Nghe nói nhân sự vận hành cốt lõi nghỉ việc rồi.”

Tôi tắt tin tức đi.

Không thấy hả hê.

Cũng chẳng thấy buồn.

Chỉ cảm thấy…

Mọi thứ đều rất hợp lý.

Một công ty nếu phải dựa vào việc ép một người gồng gánh để vận hành…

Thì bản thân nó vốn đã không vững rồi.

Một ông chủ nếu không phân biệt nổi ai đang chống đỡ công ty, ai đang hút máu công ty…

Thì sớm muộn cũng sẽ ngã.

Trước đây tôi từng nghĩ…

Rời khỏi Vân Thượng chắc sẽ rất khó khăn.

Sẽ không nỡ.

Sẽ sợ hãi.

Sẽ lo bản thân không tìm được nơi tốt hơn.

Nhưng tới lúc thật sự bước ra rồi tôi mới nhận ra…

Khó nhất chưa bao giờ là rời đi.

Mà là thừa nhận rằng suốt những năm ấy…

Mình đã bị đối xử quá tệ.

Thừa nhận rằng lòng trung thành của mình…

Trong mắt người khác chỉ là thứ rẻ tiền.

Thừa nhận rằng thứ mình liều mạng chống đỡ suốt bao năm…

Cuối cùng lại chưa từng che nổi cho mình chút mưa gió nào.

Sau này, tôi lưu lại tấm ảnh chụp màn hình đơn nghỉ việc ngày đó.

Thời gian nộp đơn:

10 giờ 21 phút.

Phê duyệt hoàn tất:

10 giờ 28 phút.

Tổng thời gian:

Bảy phút.

Bạn bè hỏi tôi:

“Giữ thứ này lại không thấy nghẹn lòng sao?”

Tôi đáp:

“Không.”

“Đây là lời nhắc dành cho tôi.”

Nhắc tôi…

Đừng bao giờ giao giá trị của bản thân cho người khác định đoạt nữa.

Người ta dùng bảy phút để duyệt bỏ bạn…

Không có nghĩa bạn chỉ đáng giá bảy phút.

Có khi chỉ là…

Bọn họ quá ngu, không nhìn ra bạn thật sự là gì.

Nửa năm sau, dự án cộng đồng của Thịnh Bách chính thức mở rộng lên hai mươi cửa hàng.

Tôi nhận được khoản thưởng dự án đầu tiên.

Số tiền ấy…

Còn nhiều hơn tổng toàn bộ tiền thưởng tôi nhận được suốt sáu năm ở Vân Thượng cộng lại.

Lúc tin nhắn chuyển khoản bật lên, tôi nhìn chằm chằm rất lâu.

Tiểu Điền ghé đầu qua hỏi:

“Chị Vãn, cười gì vậy?”

Tôi đáp:

“Nhìn thấy tiền.”

Cô bé bật cười:

“Đúng là thực tế quá.”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Rất thực tế.”

“Nhưng vất vả thì vốn nên đổi lấy tiền.”

“Chứ không phải chỉ đổi lấy một câu: công ty sẽ không bạc đãi em.”

Tiểu Điền nghiêm túc gật đầu.

“Em nhớ rồi.”

Tôi nhìn cô ấy, giống như đang nhìn thấy chính mình của sáu năm trước.

Trẻ tuổi.

Có thể thức đêm.

Vẫn còn tin tưởng.

Nhưng tôi hy vọng…

Cô ấy sẽ không giống tôi.

Không cần mất sáu năm mới học được cách phản kháng.

Tối hôm đó, tôi tự đi ăn một bữa lẩu.

Gọi toàn những món trước đây không nỡ gọi.

Lúc thanh toán, tôi chợt nhớ tới group công ty ngày ấy.

Nhớ câu nói của phòng nhân sự:

“Người trưởng thành phải tự chịu trách nhiệm cho cảm xúc của mình. Công ty không có ai là không vận hành được cả.”

Cô ta nói cũng không sai.

Công ty đúng là không phải thiếu ai thì không vận hành được.

Chỉ là có vài công ty…

Mất đi người thật sự làm việc, lại cố chấp để đám vô dụng cầm lái.

Như vậy không gọi là vận hành.

Mà gọi là lật xe.

Sếp duyệt đơn nghỉ việc của tôi trong bảy phút.

Ba ngày sau, công ty sập.

Bọn họ tưởng rằng thứ mình duyệt bỏ chỉ là một nhân viên vận hành lương tháng tám ngàn tệ.

Mãi về sau mới hiểu…

Thứ họ đẩy đi là trật tự của mười ba cửa hàng.

Là bộ não của chiến dịch sale ba mươi triệu tệ.

Là niềm tin cho hợp đồng tám mươi triệu.

Mà tôi cuối cùng cũng hiểu ra một điều.

Đừng sợ rời khỏi nơi không thuộc về mình.

Có vài nơi sụp đổ…

Không phải lỗi của bạn.

Mà là vì ngay từ đầu…

Nó vốn không xứng để giữ được một cây cột như bạn.

Hết

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...