7

Rời nhà thím mới, tôi thấy choáng váng, lên cơn sốt cao.

Tới tối, cha tôi trở về trong bộ dạng say khướt, nhìn thấy tôi và mẹ liền chửi rủa.

Khi ông ta dùng chai bia đập nát đầu mẹ tôi, trong lòng tôi lại nổi lên sát ý, nhưng rồi lại đè nén xuống.

Nếu kiếp trước tôi có tội, thì có người cha như vậy ở kiếp này chính là báo ứng của tôi.

Một giờ sáng, tôi lặng lẽ ra ngoài, lấy địa chỉ thím mới cho, bắt taxi tới tiệm phong thủy Bình An.

Ban đầu tôi còn lo muộn vậy thì tiệm sẽ đóng, nhưng khi đến mới biết mình lo thừa.

Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa, trông chỉ hơn tôi vài tuổi, đang ngồi trước cửa bếp lửa ăn lẩu, nồi dầu đỏ sôi ùng ục, thịt dê béo ngậy đang được nấu.

Nhưng cô ấy vừa ăn vừa nói chuyện, cười đùa với cái ghế trống bên cạnh.

Còn liên tục gắp đồ bỏ vào bát trống đó.

Thấy tôi đến, cô ấy quay sang cái ghế trống nói: “Cô ấy tới rồi!”

Tôi nhìn quanh, trăng trên đầu sáng và tròn, yên tĩnh đến rợn người.

Không nói rõ được là chỗ nào không ổn, nhưng gió lạnh thổi làm tôi rùng mình, da đầu tê dại, chậm rãi bước tới.

“Chị là Cơ Phàm Âm phải không?”

“Qua đây ngồi đi, tôi chờ em mấy hôm rồi.”

Cô gái ra hiệu cho tôi lại gần.

Vừa ngồi xuống, trước mặt tôi bỗng trôi đến một đôi đũa.

Tôi giật mình ngã ngồi xuống đất.

“Chuyện… chuyện gì thế này?” – Tôi suýt khóc.

Cơ Phàm Âm cười trêu, quay lại lấy một quả bầu, nhỏ vài giọt dung dịch hôi hám bôi lên mắt tôi.

“Đây là bí kíp riêng của tôi, giúp em tạm thời thấy một thế giới khác.” – Cô ấy chớp mắt tinh nghịch.

Tôi quay đầu nhìn về phía chiếc ghế trống. Đồng tử lập tức chấn động.

Thím Thẩm Ngưu ngồi đó mỉm cười nhìn tôi, còn rót cho tôi một cốc nước.

Tôi thở phào.

Nếu con ma này là thím mình, thì dường như chẳng có gì đáng sợ.

Trên đời còn gì vui hơn là được gặp lại người thân đã mất?

“Mục Phổ, rất vui vì con đến.” – Thím Thẩm Ngưu hơi ngượng nhìn tôi.

“Thím, thím mới nói chỉ có cháu mới giúp được, cháu phải làm gì?”

Cơ Phàm Âm nhìn tôi tán thưởng: “Chuyện này liên quan đến cha, chú út và chị họ em. Nếu phải làm điều bất lợi cho họ, em có làm được không?”

“Quá được, giết họ cũng được.” – Tôi nói rất nghiêm túc.

Con người sống phải làm điều gì đó.

Năm tôi mười ba tuổi, chính thím Thẩm Ngưu đã che chở, để đêm đó tôi không bị chú út xâm hại.

Tôi sẽ không bao giờ quên cảnh bà ấy bị đánh đến lăn lộn, vẫn ôm chặt chân chú út, cho tôi cơ hội chạy trốn.

Với tôi bây giờ, tất cả mọi người được sống mới là hạnh phúc.

Bao gồm mẹ, thím Thẩm Ngưu, và cả thím mới trông có vẻ dữ dằn ấy.

Tôi biết cô ta cũng đang đứng về phía chúng tôi.

8

Trời vừa hửng sáng, tôi vừa bước xuống taxi đã thấy đầu ngõ tụ tập một đám đông.

Cảnh sát giăng dây phong tỏa nhà của chú út, ngăn cách với biển người chen chúc.

Tôi vừa định chen vào thì mẹ kéo tôi ra:

“Cả đêm con đi đâu vậy, mẹ lo chết được.”

“Vậy là mẹ báo cảnh sát à?”

Tôi chần chừ hỏi. Ồn ào thế này, chắc không chỉ đơn giản vậy.

“Cha con chết rồi.”

Mẹ nói bằng giọng nhạt nhẽo.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, mẹ lại buông thêm một cú đánh mạnh:

“Chú út con cũng chết rồi.”

“Sao… sao lại thế?”

Đầu óc tôi rối bời, cứ cảm giác mọi thứ đang trượt ra khỏi quỹ đạo kiểm soát.

“Tối qua, chú út phát hiện cha con và thím út mới gian díu, bắt quả tang ngay trên giường.”

Giọng mẹ nhỏ lại: “Cha con và chú út đánh nhau, cuối cùng cả hai đều trọng thương, đến sáng thím út mới báo cảnh sát.”

Tôi bất an tìm kiếm bóng dáng thím mới trong đám đông.

Kế hoạch của chúng tôi vốn không phải thế này.

Với tư cách người nhà nạn nhân, tôi và mẹ bị đưa về đồn làm biên bản, cũng tại đó gặp lại thím mới.

Cô ta hoảng hốt nhìn tôi:

“Tôi… tôi không nhớ tối qua xảy ra chuyện gì cả. Tôi nhớ mình ngủ rất sớm, tỉnh dậy thì thấy họ đã nằm dưới đất, chết cứng rồi.”

Cảnh sát liên tục tra hỏi.

Vụ này có quá nhiều điểm đáng ngờ.

Nhà làm nghề mờ ám, xung quanh hầu như không có camera.

Chỗ này lại là con hẻm vắng.

Vụ án trở nên bế tắc.

Chiều tối, chị họ mới ló mặt, việc đầu tiên là xin cảnh sát cho về lấy thẻ ngân hàng của chú út.

Chị ta diễn bộ mặt đau buồn cứng đờ, nhưng lừa được người khác chứ không lừa được đứa cùng lớn lên với chị như tôi.

“Phổ Phổ, từ giờ chị là trẻ mồ côi rồi, hu hu…”

Chị ta tựa vai tôi, nấc nghẹn, cúi đầu nhưng không rơi lấy một giọt nước mắt.

Tôi lại ngửi thấy trên người chị ta cái mùi tanh hôi quen thuộc.

Cảnh sát đi rồi, chị lập tức đứng bật dậy, cau mày lau mặt đầy vẻ ghét bỏ.

Bên cạnh chị ta, tôi thấy từng đám hồn ma đen sì lượn lờ, khí đen đặc quánh che mờ cả mặt.

Số lượng nhiều đến mức tôi rùng mình.

“Chị gần đây có đụng phải thứ gì không sạch sẽ không?”

Tôi tò mò hỏi, không hẳn lo lắng.

“Không sạch sẽ? Chẳng phải là bọn mày sao?”

Chị ta khinh khỉnh liếc tôi và mẹ một cái.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...