9
Khi Cơ Phàm Âm xuất hiện, chị họ đang định lái chiếc xe sang mới mua rời đi.
“Mục Sương, phải không? Cô biết cha cô ở đâu không?”
Cơ Phàm Âm nhìn chằm chằm, sâu như muốn soi thấu chị họ.
“Cô nói gì vậy? Cha tôi tối qua bị hại chết rồi.” – Chị họ bình tĩnh đáp.
Nhưng tôi biết chị nói dối. Từ nhỏ hễ chị nói dối là lại vô thức xoắn góc áo.
“Ồ? Thật à? Cô chắc chứ? Đây là cơ hội duy nhất để nói thật đấy.” – Cơ Phàm Âm nhẹ giọng dụ dỗ.
“Đồ thần kinh!” – Chị họ đảo mắt, lên xe định đi.
“Trước mười hai giờ đêm nay, nếu đổi ý thì bảo Mục Phổ đưa cô đến gặp tôi.”
Tôi và Cơ Phàm Âm đứng nhìn chị họ cùng đám hồn ma phía sau rời đi.
“Chị họ cô còn độc ác hơn tôi tưởng.” – Cô ấy vỗ vai tôi.
Về nhà, tôi và mẹ nhìn nhau, trong mắt đầy mâu thuẫn.
Cha và chú chết, lẽ ra phải mừng, nhưng chẳng ai vui nổi.
Tiếng nhỏ giọt “tách tách” vang lên, tôi đứng dậy vào nhà vệ sinh khóa chặt vòi nước.
Nhưng dưới đất toàn máu, từ vòi chảy ra không phải nước mà là máu tươi đỏ lòm.
Tôi hoảng loạn vặn khóa, không ngờ ống nước nổ tung, máu phun ra như đứt động mạch, nhanh chóng ngập tới đùi.
Mẹ chạy tới, hét thất thanh, còn tôi thấy cha đang bám trên lưng bà, nhìn tôi chằm chằm với nụ cười quái dị.
Cổ ông ta như bị chém lìa, mềm oặt chỉ còn nửa.
Mẹ tôi điên cuồng xoay nắm cửa nhưng không mở được.
“Phổ Phổ, nếu mày chết thay, tao sẽ tha cho con mẹ mày.”
Giọng cha tôi u ám như ác quỷ từ địa ngục.
“Được!” Tôi đáp dứt khoát. “Buông mẹ tôi ra, chúng ta ra ngoài nói.”
Không ngờ tôi đồng ý nhanh như vậy, ông ta sững lại, nhìn tôi một cái thật sâu, rồi máu biến mất, cửa cũng mở được.
“Phổ Phổ, con đang nói chuyện với ai? Đừng dọa mẹ.” – Mẹ hốt hoảng.
Tôi trấn an mẹ, lén nhắn tin cho Cơ Phàm Âm: [Cá đã cắn câu.]
Cô ấy lập tức trả lời bằng icon “OK”.
Tôi mới yên tâm mở cửa bước ra.
10
Vừa ra khỏi cửa, một trận cuồng phong ập đến cuốn tôi vào giữa.
Sương đen đặc quánh, đưa tay không thấy ngón.
Lờ mờ tôi thấy nhiều bóng đen chạy qua chạy lại.
“Phổ Phổ!”
“Phổ Phổ”
Là giọng cha tôi? Nhưng lại không giống hẳn.
Xung quanh vang lên những tiếng thì thầm:
“Cô ta vẫn là người sống, ăn cô ta thì không thể đầu thai.”
“Vậy thì giết đi.”
“Giết người là không được đâu, sẽ bị tan thành tro bụi.”
Tiếng cãi vã ồn ào khiến tôi bớt sợ.
Không biết họ là ai, nhưng sao lại thấy hơi dễ thương?
Bất ngờ, một đôi tay lạnh buốt bóp chặt cổ tôi, đè tôi xuống đất.
“Họ nhà Mục… đáng chết!”
Trước mắt tôi là một quái vật đầu chó mình người, lông đầy tay đang ghì chặt tôi.
Xung quanh là cả bầy đầu chó mình người, đứng lặng lẽ nhìn, chờ tôi tắt thở để lao vào.
“Nhưng cô ấy hình như chưa làm gì xấu cả.”
Một con chó đầu trắng cúi nhìn tôi.
“Mày quên bị cha nó lột da, moi xương đau đến mức nào rồi à?”
Con chó đang bóp cổ gầm gừ.
“Thôi được rồi!”
Chó đầu trắng tiếc nuối lùi lại.
Mắt tôi tối sầm, không khí trong phổi cạn dần.
“Các người bắt nạt cô ấy thì có gì hay? Giỏi thì đi bắt kẻ hành quyết thật sự về đây.
”
Là giọng thím mới – Lâm Nhu.
Cô ta khác hẳn những con còn lại, đầu người, thân chó, đi thẳng, dáng thấp hơn nhưng khí thế mạnh, khiến cả bầy lùi lại.
Bàn tay ghì cổ tôi cũng buông ra, tôi như cá sắp chết được hít lấy hít để.
11
Trong mơ hồ, tôi nghe tiếng tụng niệm trầm thấp bên tai, vừa như chú ngữ vừa như kinh văn.
Là giọng Cơ Phàm Âm.
Sương đen bị ánh vàng từ trước mặt dần dần xua tan.
Đám người chó dán mắt vào luồng sáng, cho đến khi sương tan hết.
Tôi thấy Cơ Phàm Âm ngồi xếp bằng, trên đầu lơ lửng một quả hồ lô lớn, ánh vàng dịu ấm tỏa ra từ đó.
Thím mới Lâm Nhu rơi nước mắt:
“Chúng ta cuối cùng cũng đợi được ngày này.”
“Nhưng nếu chưa tận mắt thấy họ nhà Mục xuống địa ngục, chúng tôi sẽ không chịu đầu thai.” – Đám người chó ồn ào.
Cơ Phàm Âm mở mắt, ánh nhìn bi thương:
“Muốn tiễn các người vào luân hồi thì trước hết phải hoàn thành tâm nguyện.”
Bầy chó mới bình tĩnh lại, đồng loạt nhìn cô ấy.
Tôi chợt hiểu ra… Cái chết của họ có liên quan đến nhà tôi.
Cơ Phàm Âm vỗ vai tôi: “Phổ Phổ, phải tìm được cha và chú út của em.”
“Họ chẳng phải đã chết sao? Tìm hồn họ à?”
“Không, họ chưa chết thật sự.” – Cô ấy nhíu mày – “Mấu chốt là ở chị họ em.”
Tôi nhìn điện thoại, chị họ vẫn chưa liên lạc.
Cô ấy ra hiệu bảo tôi kiên nhẫn chờ.
12
Tôi nôn nóng nhìn điện thoại. 11 giờ 55, chị họ gọi video.
Tôi vội bắt máy.
“Phổ Phổ, cứu chị… Chị sắp chết rồi.”
Trong video tối om, giọng chị họ rất nhỏ, như đang bịt miệng.
“Nếu chị chết, nhớ… nhớ đốt xác chị… ở chỗ… hồ Ba Sĩ… xin em.”
“Á!!!”
Tiếng thét chói tai, video bị ngắt.
Trước khi tắt, tôi kịp thấy một cái đầu chó máu me dí sát cổ chị họ.
May mà trước đó chị họ đã gửi vị trí cho tôi.
Cơ Phàm Âm cho bầy chó xếp hàng chui vào hồ lô, nhỏ vậy mà chứa được nhiều thế.
Thím mới Lâm Nhu khăng khăng đi cùng, không chịu vào hồ lô, Cơ Phàm Âm cũng kệ.
Đường núi quanh co lạnh buốt.
Đến biệt thự lưng chừng núi, vừa xuống xe đã bị một đám đàn em tay cầm gậy sắt, dao phay bao vây.
Mặt mày họ lạnh lùng như băng, khiến tôi rùng mình.
Cơ Phàm Âm lại thở phào, thậm chí móc hạt dưa ra gặm.
Cô ấy gọi điện: “Đại Cước, cho cháu một phút, không tới là bà đập vỡ đầu chó của cháu đó.”
Trong điện thoại vang tiếng kêu thảm: “Không phải tại cháu, bùa dịch chuyển bị ẩm, đưa cháu lạc chỗ.”
Cô ấy bực mình cúp máy, quay sang tôi: “Phổ Phổ, nếu hôm nay chết, nhớ đừng trách tôi.”
Tôi tròn mắt: “Á?” Chẳng phải cô ấy rất lợi hại sao?
Cô ấy cười khẽ, khiến tôi có cảm giác chẳng biết sống chết thế nào.
“Tụi mày muốn sống thì biến.” Gã cầm đầu bên kia hầm hố lên giọng.
“Đi là không phải chết à?” Tôi tò mò hỏi.
Gã cũng cười: “Không, vẫn phải chết. Bọn tao nhận tiền rồi, hôm nay ai tới cũng để mạng lại.”
“Thế các người thì sao? Không phải ai tới cũng phải chết à?”
Tôi tiếp tục hỏi kiểu học trò ngoan, không hiểu thì phải hỏi.
Chaporia
Bình Luận (0)