13
“Con mẹ nó, mày kiếm chuyện à?” — Gã đàn ông vừa nói vừa vung gậy sắt định đánh tôi.
Cơ Phàm Âm kéo tôi bỏ chạy, một đuổi một chạy vòng quanh sân lớn của biệt thự.
Không phải chứ, cô lợi hại thế mà chạy kém vậy sao?
Cô ấy thở hổn hển nói: “Trước tiên xem ngực mấy người có mọc lông chó chưa?”
“Nếu bắt đầu mọc rồi thì khỏi đánh bọn tôi, lo cho bản thân trước đi, chứ ai cũng phải chết thôi!”
Hình ảnh oai phong của Cơ Phàm Âm trong lòng tôi lúc này hơi sụp đổ.
Gã đàn ông kia chậm lại, kéo cổ áo nhìn một cái rồi la to: “Vãi chưởng!”
Những người khác nghe thế liền cởi áo ra xem, quả nhiên giữa ngực đều mọc lông chó, chỉ khác nhau về màu.
Có kẻ liều mạng lấy bật lửa đốt, lông cháy khét lẹt nhưng kỳ lạ thay, nó mọc lại ngay trước mắt.
Mọi người hoảng loạn nhìn Cơ Phàm Âm.
Tôi khúc khích cười, tuyệt, phản công thành công!
Cơ Phàm Âm quay đầu liếc tôi: “Đừng cười nữa, em cũng có.”
Tôi: “???”
Tôi kéo cổ áo xuống nhìn, lập tức tắt cười.
“Em với chị cùng phe mà, sao em cũng mọc lông chó?”
Tôi ôm cánh tay cô ấy, ấm ức.
Không thể tấn công vô tội vạ chứ.
“Không phải tôi làm đâu.” – Cơ Phàm Âm vỗ vai tôi như an ủi.
Nhưng tôi càng thấy sợ.
“Chuyện này không liên quan phe phái, đây là một trận pháp tà ác cực lớn. Tối nay, ai vào đây cũng sẽ biến thành chó.”
Vừa nói, Cơ Phàm Âm vừa vẽ những hoa văn kỳ quái lên đất.
“Bà ơi, cháu tới rồi!”
Giữa lúc đó, một chiếc xe bỗng từ trên trời rơi xuống sân.
Đại Cước bước xuống, cười ngớ ngẩn: “Bùa dịch chuyển này bị mốc ẩm rồi, truyền lung tung khắp nơi, khốn kiếp thật.”
Cơ Phàm Âm trợn trắng mắt, giật lấy đồ trên tay anh ta, mấy hũ tro hương và những lá bùa vàng đầy ký hiệu tôi không hiểu.
Đại Cước ngẩng đầu chào mọi người: “Hi!”
Thấy chẳng ai phản ứng, anh ta bĩu môi hừ nhẹ.
Cũng phải thôi, từ trên trời rớt xuống một chiếc xe, còn có người bước ra nói chuyện tỉnh bơ, hỏi ai mà không sợ dựng tóc gáy?
14
“Mọi người cảnh giác!” – Cơ Phàm Âm nghiêm giọng nhắc.
Tôi lúc này mới chú ý, sương đen trong sân ngày càng dày đặc. Đại Cước bảo đó là sát khí.
Sát khí như những sợi dây trói chặt biệt thự.
Tôi mơ hồ nghe thấy tiếng khóc, như có cả một đám đông đang than khóc bên trong.
“Mục Phổ, tin tôi không?” – Cơ Phàm Âm nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
“Tin, em còn phải cứu thím nữa.” – Tôi đáp chắc nịch.
“Tốt, nhảy vào!” – Cô ấy chỉ vào vòng đồ hình vừa vẽ, lửa bùng lên dữ dội.
“Hả?” – Tôi ngớ người.
“Nhanh đi, tôi cũng bắt đầu mọc lông chó rồi.” – Đại Cước nói xong liền đá tôi vào.
Ngọn lửa nuốt chửng tôi.
Đám vệ sĩ rụt cổ im thin thít.
Cơ Phàm Âm quay sang đấm Đại Cước: “Đá em ấy làm gì?”
Xem ra hả giận thật.
Lửa không đau, nhưng da thịt tôi dần cháy sém. Khi linh hồn rời khỏi thể xác, Cơ Phàm Âm mới lấy hồ lô đọc chú, hút sát khí vào đó.
Hóa ra tôi bị đem tế sống? Đúng là chết tiệt!
Cơ Phàm Âm quát lớn: “Muốn sống thì theo tôi xông vào!”
Bọn vệ sĩ như được tiêm thuốc kích thích, nhắm mắt lao vào. Tôi cũng lơ lửng đi theo, làm ma đi lại thật tiện.
Nhưng vừa vào cửa, tôi sững sờ, đâu phải biệt thự xa hoa, mà như trại chăn nuôi.
Hàng dãy chuồng trại dài bất tận, mùi hôi thối nồng nặc. Ai nấy tròn mắt nhìn Cơ Phàm Âm chờ lệnh.
Cô ấy cau mày chửi: “Khốn kiếp, dùng loại bí thuật vô liêm sỉ này.”
Rồi quay sang cười với tôi: “Mục Phổ, có lẽ phải nhờ em hy sinh nữa.”
“Nhưng em chết rồi, hy sinh kiểu gì? Hồn bay phách tán thì em không làm đâu!” – Tôi ôm chặt lấy mình, lắc đầu lia lịa.
“Tin tôi, tôi không để em chết đâu” – Cơ Phàm Âm cười gian.
Tôi thật sự sợ.
Chaporia
Bình Luận (0)