“À đúng rồi, hôm qua Chu Dạng có tới, còn mang đồ cho con.”
Mẹ đưa cho tôi một cái túi.
Mở ra xem, bên trong là một hộp bánh kem xoài.
Trên đó còn dán một mẩu giấy note:
【Không ngờ chuyện này đả kích cậu lớn như vậy, tôi đã thuyết phục Tiểu Tiểu không bắt cậu xin lỗi trước mặt mọi người nữa rồi, cô ấy không trách cậu đâu, cậu cũng không cần vì sợ mất mặt mà không dám đến trường.】
Tôi siết tờ giấy note, nghiến răng nói:
“Đi, nhất định phải đi.”
Hôm nay mà tôi không úp cái bánh này lên mặt Chu Dạng, tôi viết ngược tên mình luôn.
09
Chu Dạng nhìn chằm chằm cửa lớp, có chút mất tập trung.
Ngày thứ ba rồi, Tần Chỉ vẫn chưa đến trường.
Đoàn Tiểu Tiểu có chút kích động.
Hôm nay sẽ công bố điểm.
Đã đến lúc cô ta nở mày nở mặt rồi.
Chuông vào học vang lên, chủ nhiệm đẩy cửa bước vào.
Nhìn đám học sinh bên dưới đầy mong chờ.
Thầy cười tủm tỉm lấy bảng điểm ra.
“Lần này, thầy muốn đặc biệt biểu dương hai bạn.”
Ánh mắt xung quanh đồng loạt đổ dồn về phía Đoàn Tiểu Tiểu và Chu Dạng.
Đoàn Tiểu Tiểu đỏ mặt ngồi thẳng lưng hơn.
“Lần này đề toán rất khó, rất nhiều người trượt, nhưng lớp chúng ta có hai bạn đạt điểm tuyệt đối.”
Bên dưới lập tức vang lên tiếng “wow”.
Còn có người lén gọi tên Đoàn Tiểu Tiểu.
“Trước giờ toán vốn là thế mạnh của Tần Chỉ mà.”
“Nhưng lần này cô ta thi không tốt.”
“Sao cô ta không đến nhỉ, tôi còn muốn xem cô ta xin lỗi cơ.”
…
Nghe tiếng bàn tán xung quanh, trong lòng Chu Dạng có chút khó chịu.
Cậu ta thấp giọng quát:
“Đừng nói nữa, nghe thầy nói đi.”
Chủ nhiệm tiếp tục lên tiếng.
“Hứa Ngôn Du, lần này em rất tốt, toán được điểm tuyệt đối.”
Chu Dạng khựng lại, Đoàn Tiểu Tiểu căng thẳng siết chặt góc áo.
Chu Dạng nhìn ra sự bất an của cô ta, liền chọc nhẹ lưng cô ta an ủi:
“Đừng hoảng, người còn lại chắc chắn là cậu.”
Cả lớp cũng yên tĩnh trở lại, ai nấy đều chờ cái tên còn lại.
Nhưng chủ nhiệm lại đột nhiên đổi giọng.
“Người còn lại đạt điểm tuyệt đối môn toán cũng chính là hạng nhất toàn khối lần này…”
Đúng lúc đó, cửa lớp đột nhiên bị đẩy ra.
Thiếu nữ xách hộp bánh đứng ngược sáng nơi cửa.
Bóng dáng của cô vừa khớp hoàn hảo với giọng nói của chủ nhiệm.
“Tần Chỉ!”
Giống hệt cảnh nữ chính tỏa sáng bước lên sân khấu.
“Chúng ta hãy chúc mừng em ấy.”
Hứa Ngôn Du là người đầu tiên vỗ tay.
Nhìn gương mặt méo mó của Đoàn Tiểu Tiểu, cô ấy vỗ tay đặc biệt mạnh.
Ngầu quá, Tần Chỉ.
Sau đó cô ấy còn nhìn thấy cảnh còn ngầu hơn.
Tần Chỉ đi thẳng tới trước mặt Chu Dạng.
Lạnh mặt đập mạnh hộp bánh kem lên mặt cậu ta.
Trong ánh mắt không thể tin nổi của Chu Dạng.
Cô giơ ngón giữa với cậu ta.
10
Trong văn phòng, chủ nhiệm nhìn tôi và Chu Dạng, giọng có chút nghiêm túc:
“Tần Chỉ, giữa em và Chu Dạng có mâu thuẫn gì sao?”
Tôi gật đầu.
“Trước kỳ thi cậu ta bỏ thuốc em, muốn em phát huy thất thường.”
Sắc mặt Chu Dạng cực kỳ khó coi.
Nghe câu trả lời đó, biểu cảm chủ nhiệm càng nghiêm túc hơn.
Thầy quay sang Chu Dạng:
“Điều Tần Chỉ nói là thật sao?”
Chu Dạng cuống lên:
“Cô ấy nói dối, em không bỏ thuốc cô ấy.”
Chủ nhiệm cũng có chút không tin nổi.
“Tần Chỉ, có phải có hiểu lầm gì không? Chu Dạng chẳng phải là bạn hơn mười năm của em sao?”
Tôi lười tranh cãi, trực tiếp lấy điện thoại ra chuẩn bị mở ghi âm.
Đoàn Tiểu Tiểu lại đột nhiên xông vào.
Cô ta đỏ mắt nói:
Chaporia
Bình Luận (0)