“Thầy Từ, chuyện này đều tại em, Tần Chỉ thích Chu Dạng, cô ấy thấy em và Chu Dạng ở bên nhau nên ghen ghét, vì vậy mới vu oan cho Chu Dạng.”
Nghe xong lời cô ta, tôi tức đến đau cả ngực.
Lần đầu tiên gặp loại người có thể cưỡng từ đoạt lý đến vậy.
Còn Chu Dạng, phản ứng còn nhanh hơn.
“Đúng, chính là như vậy đó thầy Từ.”
Lúc nói câu này, thậm chí cậu ta chột dạ đến mức không dám nhìn tôi.
“Là thật sao? Tần Chỉ.”
Chủ nhiệm lại hỏi tôi.
Tôi lười nói thêm một chữ.
Trực tiếp lấy điện thoại ra phát đoạn ghi âm.
Ban đầu Chu Dạng còn chưa hiểu chuyện gì.
Cho đến khi nghe thấy câu:
【Tôi bỏ thuốc cảm vào sữa của cậu…】
Trong nháy mắt, mặt cậu ta trắng bệch.
“Thầy Từ, em muốn báo cảnh sát.”
Tôi kiên định lên tiếng.
Nhìn vẻ mặt hoảng loạn của Chu Dạng.
Tôi lại lần nữa mở miệng:
“Chu Dạng, tôi đã nói rồi, tôi sẽ không thua.”
Ánh mắt chủ nhiệm nhìn cậu ta tràn ngập thất vọng.
Cảnh sát tới rất nhanh, sau khi tìm hiểu tình hình.
Bởi vì chưa gây ra thương tổn thực tế.
Nên chỉ để Chu Dạng viết bản cam kết.
Tiến hành phê bình giáo dục cậu ta.
Chủ nhiệm cũng thông báo cho ba mẹ cậu ta.
Hai người trong đêm chạy về.
Dẫn Chu Dạng đến nhà tôi xin lỗi.
Bọn họ cũng không ngờ Chu Dạng lại hồ đồ đến mức này.
Đối diện với tôi, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên nổi.
Nói thật, ba mẹ Chu Dạng trước giờ đối xử với tôi rất tốt, mỗi dịp lễ tết đều mang quà cho tôi.
Sau khi Chu Dạng xin lỗi xong.
Mẹ tôi lạnh mặt nói:
“Sau này chúng ta cũng không cần liên lạc nữa, hai người nên dạy dỗ con trai mình cho tử tế đi.”
Ba tôi vẫn chưa vừa lòng, còn xông tới trường, yêu cầu Chu Dạng chuyển lớp, đồng thời phải xin lỗi tôi trước mặt toàn bộ bạn học.
Bao gồm cả Đoàn Tiểu Tiểu.
Tôi ngồi tại chỗ, nhìn Chu Dạng và Đoàn Tiểu Tiểu lần lượt bước lên bục xin lỗi tôi.
Bạn học xung quanh im thin thít như ve sầu mùa đông.
Ánh mắt nhìn tôi cuối cùng cũng xuất hiện sự sợ hãi.
Ba mẹ Chu Dạng ép cậu ta chia tay Đoàn Tiểu Tiểu.
Sau khi cậu ta rời đi, chủ nhiệm gọi Đoàn Tiểu Tiểu lên văn phòng.
Không biết đã nói gì.
Lúc trở về, cô ta lau nước mắt ngồi xuống hàng cuối cùng.
Không ai ngồi cùng bàn với cô ta.
Lần này cô ta chỉ thi được 660 điểm, rơi xuống hạng tám.
11
Kỳ nghỉ đông rất ngắn, chỉ có nửa tháng.
Mẹ dẫn tôi tới Bắc Kinh chơi một vòng.
Chúng tôi lần lượt tham quan Đại học Bắc Kinh và Đại học Thanh Hoa, còn chụp ảnh bên hồ Vị Danh.
Sau đó, mẹ dẫn tôi tới một căn nhà.
Bà nói với tôi, sau kỳ thi đại học, cả nhà chúng tôi sẽ chuyển tới đây sống.
Sau này đi học cũng tiện hơn.
Tôi đứng trong phòng, nhìn mặt trời chậm rãi lên cao đến điểm rực rỡ nhất.
Ánh nắng chen qua khung cửa sổ, phủ kín cả căn phòng.
Tương lai của tôi lúc này cũng giống như mặt trời ấy, sáng chói vạn trượng.
Về đến nhà, tôi lại bắt đầu một vòng ôn tập mới.
Cửa phòng đối diện đóng chặt.
Từ sau chuyện lần trước, tôi và Chu Dạng rất ít khi chạm mặt.
Cho dù có gặp ở trường, cậu ta cũng lạnh mặt như không nhìn thấy tôi.
Cả người u ám, sa sút vô cùng.
Kỳ thi thử đầu tiên sau khai giảng, tôi đạt 720 điểm.
Tiếp tục vững vàng ngồi trên ngai vàng hạng nhất.
Thậm chí còn có học sinh lớp bên chạy tới xin chữ ký của tôi.
Nói là muốn ké chút vận may của thần học tập.
Tôi dứt khoát ký tên mình xuống, chúc bọn họ mọi chuyện thuận lợi.
Sau khi họ rời đi.
Giang Ngôn Du bước tới trước mặt tôi, đưa tay ra.
Cô ấy nói:
“Tần Chỉ, chào cậu.”
Tôi cong môi cười, đưa tay nắm lấy tay cô ấy.
“Chào cậu.”
Tôi và Giang Ngôn Du trở thành bạn bè.
Bạn cùng bàn trước đây từng chuyển chỗ đi, có một hôm sau giờ học cầm đề mô phỏng chậm rãi bước đến trước mặt tôi.
Giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Câu này mình không biết làm, cậu có thể giảng cho mình được không?”
Tôi cau mày, cô ấy lập tức căng thẳng.
“Không dạy… cũng không sao đâu.”
“Đưa đây tôi xem.”
Trong mắt cô ấy lập tức bùng lên ánh sáng cực lớn.
Hôm đó, tôi kiên nhẫn giảng cho cô ấy hai cách giải.
Đến cuối cùng, cô ấy nói:
“Tần Chỉ, cảm ơn cậu, xin lỗi cậu.”
Kể từ đó, ngoài mấy người trước đây chơi thân với Đoàn Tiểu Tiểu và Chu Dạng.
Những người khác cũng bắt đầu tới hỏi bài tôi.
Quan hệ của tôi với mọi người không hiểu sao lại tốt lên.
Tôi không hiểu tại sao.
“Vì Chu Dạng.”
Chaporia
Bình Luận (0)