20px

Trên sân thượng, Giang Ngôn Du đưa cho tôi một cái bánh mì đậu đỏ.

Cắn một miếng, mềm dẻo thơm ngọt.

Nghe cô ấy nói vậy, tôi quay đầu khó hiểu nhìn cô ấy.

Cô ấy cắn một miếng bánh, nói không rõ tiếng:

“Chu Dạng nói cậu tính tình rất tệ, từ mẫu giáo đã biết đánh người rồi, bảo bọn mình không có việc gì thì đừng chọc vào cậu.”

Tôi ngây người.

“Cậu nhìn quá lạnh lùng, lại không nói chuyện với ai, Chu Dạng còn là thanh mai trúc mã hơn mười năm của cậu, nên mọi người đều tin cậu ta.”

“Hả?”

Hội chứng mặt lạnh của tôi có chọc ai đâu.

Thảo nào từ bé đến lớn tôi chẳng có mấy bạn bè.

Hóa ra đều là vì tên khốn Chu Dạng kia.

Tôi mặt không cảm xúc bóp bẹp cái bánh trong tay.

Xoay người bỏ đi.

Giang Ngôn Du ở phía sau gọi tôi.

“Tần Chỉ, cậu đi đâu vậy?”

Tôi không quay đầu lại.

“Đi xé nát cái miệng chó của Chu Dạng.”

“Hả? Cậu đừng kích động mà, Tần Chỉ.”

“Thôi được rồi, cậu dẫn mình theo với, mình đi cùng cậu.”

Giang Ngôn Du vội vàng đuổi theo.

12

Sau giờ học, tôi và Giang Ngôn Du chặn Chu Dạng trong con hẻm nhỏ.

Nhìn thấy tôi, mắt cậu ta sáng lên một chút.

Khẽ gọi:

“Tần Chỉ.”

“Tôi chỉ hỏi cậu một chuyện, hơn mười năm nay, cậu vẫn luôn nói với người khác rằng tôi khó gần, tính tình tệ đúng không?”

Biểu cảm Chu Dạng cứng đờ.

Cậu ta cúi đầu, môi run run vài cái.

Cậu ta ngầm thừa nhận rồi.

Tôi thật sự không ngờ.

Cậu ta vẫn luôn đâm dao sau lưng tôi.

Bao năm nay, tôi chẳng có mấy bạn bè.

Chu Dạng luôn ở bên cạnh nói với tôi rằng cậu ta là bạn thân nhất, là người bạn duy nhất của tôi.

Tôi không nghĩ ra tại sao.

Vậy thì chỉ có một khả năng.

“Chu Dạng, cậu ghét tôi sao?”

Nghe tôi nói vậy, Chu Dạng đột ngột ngẩng đầu lên.

Ánh mắt cậu ta vô cùng phức tạp, cuối cùng bật cười, chỉ là nụ cười ấy càng lúc càng cay đắng.

“Tần Chỉ, cậu thật sự không có tim.”

“Cậu vậy mà lại nghĩ tôi ghét cậu. Tôi làm tất cả những chuyện này chỉ vì tôi thích cậu thôi.”

“Tôi thích cậu, rốt cuộc cậu có hiểu không hả?”

“Cậu lúc nào cũng như vậy, không ai có thể bước vào trái tim cậu, cậu chỉ quan tâm bản thân mình, mãi mãi đẩy người khác ra xa ngàn dặm.

Cậu không nhìn thấy tôi, cậu cũng chẳng để tâm đến tôi.”

“Cậu mãi mãi đứng ở nơi cao như vậy, tôi không với tới được.”

“Tôi dùng hết sức cũng không với tới được cậu.”

Nói đến câu cuối cùng, trên mặt cậu ta lộ ra vẻ tuyệt vọng, giọng nói tan nát đau đớn.

Biểu cảm của tôi lại dần bình tĩnh xuống.

Hóa ra là vậy.

Tôi bật cười khinh miệt:

“Thích của cậu đúng là rẻ mạt.”

“Bởi vì không xứng với tôi, nên cậu nghĩ mọi cách bôi nhọ tôi, kéo tôi xuống khỏi thần đàn. Đó không phải thích, mà là hủy diệt.”

“Chu Dạng, thật ra trước khi tới đây tôi rất tức giận.”

“Mười lăm năm, nuôi một con chó cũng sẽ có tình cảm.”

“Tôi cũng từng không cam lòng, tôi không hiểu tại sao cậu đột nhiên thay đổi như vậy.”

“Bây giờ tôi sẽ không còn không cam lòng nữa.”

“Là cậu không xứng với tình cảm của tôi, bất kể là tình bạn hay tình yêu.”

“Sau này chúng ta sẽ không gặp lại nữa, đây là lần cuối cùng.”

Theo từng câu nói của tôi, vành mắt Chu Dạng dần đỏ lên, đến cuối cùng nước mắt phủ đầy mặt cậu ta.

Tôi kéo Giang Ngôn Du xoay người rời đi.

Đi được rất xa, tôi nghe thấy phía sau truyền tới một câu xin lỗi nghẹn ngào.

Âm cuối tan nát trong gió.

Lúc bước ra khỏi đầu hẻm, tôi phát hiện hoa anh đào trước cổng trường đã nở rồi.

Mùa hè sắp đến.

Kỳ thi đại học cũng sắp đến.

13

Rất nhanh đã tới đại hội tuyên thệ một trăm ngày trước kỳ thi đại học.

Lần này tôi là đại diện học sinh lên phát biểu.

Nói đến cuối cùng, tôi cầm micro tự tin mở miệng:

“Tôi, Tần Chỉ, hoan nghênh bất kỳ ai tới cướp vị trí hạng nhất của tôi, sẵn sàng chấp nhận mọi thử thách.”

“Hy vọng một trăm ngày sau, tất cả mọi người đều có thể gặt hái được hạt giống của riêng mình.”

Vừa dứt lời, bên dưới lập tức bùng nổ tiếng vỗ tay cực lớn.

Trong đám đông, tôi nhìn thấy Đoàn Tiểu Tiểu cúi đầu xuống.

Không còn dáng vẻ tràn đầy dã tâm như trước nữa.

Sau chuyện lần trước, cô ta trở thành nhân vật bị gạt ra bên lề lớp học.

Tinh thần cũng sụp đổ, cả ngày thất thần, mắt sưng đỏ.

Còn có người nói từng thấy cô ta đi tìm Chu Dạng cầu hòa.

Kết quả bị Chu Dạng lạnh lùng từ chối.

Tôi không nhìn cô ta thêm nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...