Hắn lấy đâu ra mặt mũi nói những lời ấy chứ?

Tỷ tỷ ta thích hắn hơn mười năm, sao có thể chỉ trong vài tháng ngắn ngủi đã muốn gả cho người khác.

Chắc chắn là quãng thời gian rời khỏi kinh thành ấy đã chịu ấm ức quá lớn, nên mới hoàn toàn lạnh lòng.

Tỷ ấy không muốn nói nhiều, nhưng hôm nay nhìn thấy Bùi Hoán Chi bảo vệ nữ t.ử kia như vậy, ta cũng hiểu ra rồi.

Ta tức đến đỏ cả mắt, định tiến lên nói lý với hắn.

Tỷ tỷ lại giữ ta lại, bất đắc dĩ lắc đầu. Nếu là trước kia, nghe thấy Bùi Hoán Chi vì nữ t.ử khác mà muốn nàng nhẫn nhịn lùi bước, e rằng đã sớm náo loạn long trời lở đất.

Còn bây giờ, nàng ngay cả tức giận cũng lười.

Tỷ tỷ nhàn nhạt mở miệng:

“Nể tình giao tình trước đây giữa chúng ta, nếu là thứ khác, nhường thì cũng nhường được.”

“Nhưng bộ trang sức này là do vị hôn phu của ta tự tay vẽ mẫu.”

“Cho nên không thể nhường.”

Sắc mặt Bùi Hoán Chi lập tức lạnh đi, như đang cố nhẫn nhịn cơn giận.

“Nàng nhất định phải nói chuyện kiểu này sao?”

“Nàng quấn lấy ta bao nhiêu năm nay, cả kinh thành ai mà không biết?”

“Còn nhà nào chịu cưới nàng nữa?”

“Ta cũng đã đồng ý thành thân với nàng rồi, cùng lắm chỉ là nạp thêm Thu Nhứ mà thôi.”

“Nàng ấy là thiếp, cũng không vượt qua được nàng.”

“Vậy mà nàng chỉ vì vài câu không vừa ý đã tức giận bỏ về kinh thành.”

“Ta còn chưa trách nàng, nàng ngược lại còn nói dối lừa ta, thật sự quá đáng rồi!” Hắn đúng là biết tự tô son trát phấn cho mình. Hoàn toàn không nhận ra sắc mặt nữ t.ử phía sau đã càng lúc càng trắng bệch, xấu hổ đến cực điểm, cuối cùng bật khóc chạy đi.

“Thu Nhứ!”

Bùi Hoán Chi vội vàng đuổi theo.

Trước khi đi còn không quên quay đầu dặn lại:

“Nàng về suy nghĩ cho kỹ đi.”

“Mấy ngày nữa ta sẽ tới phủ cầu thân.”

Ta trợn mắt há miệng hồi lâu, chậm rãi nhìn sang tỷ tỷ.

“…Đây chính là người tỷ thích đến mức đuổi theo ra khỏi kinh thành sao?”

Tỷ tỷ lấy quạt tròn che mặt, xấu hổ kéo ta đi ra ngoài.

“Mau đi thôi, mất mặt c.h.ế.t đi được!” …

Đương nhiên Bùi Hoán Chi không gặp được tỷ tỷ.

Thậm chí vừa tới cửa đã bị trực tiếp đuổi ra ngoài. Ngay cả ăn mày ngoài phố cũng biết Tống đại cô nương sắp trở thành Thái t.ử phi, chỉ có hắn là không tin.

Cũng không biết là mắt mù tim mù, hay chỉ đang tự lừa mình dối người. Người giữ cổng bất đắc dĩ nói:

“Bùi nhị lang quân, người về đi.”

“Đại cô nương nói không gặp người.” Đúng vào mùa mưa, gió lớn mưa to, nước mưa từ mái hiên chảy xuống liên miên không dứt.

Bùi Hoán Chi đứng trong màn mưa xối xả suốt cả một đêm. Hai mắt đỏ ngầu, nghiến c.h.ặ.t răng, khàn giọng nói:

“Nếu không gặp được Tống Bội Nghi, ta sẽ không đi.”

Lời vừa dứt, cánh cửa mở ra. Hắn lập tức ngẩng đầu, nhìn thấy người tới là ta, ánh sáng trong mắt thoáng chốc vụt tắt. Nha hoàn che ô cho ta.

Sắc mặt ta rất nhạt, nhưng thực ra trong lòng đã tức đến phát điên.

Tỷ tỷ là Thái t.ử phi chưa qua cửa, thứ tình sâu muộn màng giả tạo của hắn sẽ khiến nàng phải chịu bao nhiêu lời dị nghị?

.“Nếu huynh thật lòng thích tỷ tỷ, thì nên biết nghĩ cho tỷ ấy.”

“Huynh ép tỷ ấy như vậy, lỡ Thái t.ử biết được rồi sinh hiềm khích với tỷ tỷ, sau này tỷ ấy phải sống thế nào?”

Không ngờ hắn lại kéo khóe môi trắng bệch lên. Nở ra một nụ cười âm trầm đầy khoái ý.

“Muội không biết sao?”

“Thái t.ử gặp nạn, cửu t.ử nhất sinh, tới giờ vẫn bặt vô âm tín.”

“Hắn không cưới được Tống Bội Nghi nữa rồi.”

“Cái gì?”

Ta dùng sức bấm mạnh đầu ngón tay, cố giữ bình tĩnh, vội hỏi:

“Vậy còn đại ca huynh thì sao?”

Bùi Hoán Chi khựng lại, trên mặt hiện lên vẻ đau xót.

“Cũng không có tin tức.”

Sao lại như vậy được? Rõ ràng không lâu trước đó hắn còn gửi thư cho ta, kể rất nhiều chuyện thú vị ở Thái Thương.

Tên trộm vặt ở địa phương thích nghe nhạc Giang Nam, mất đồ rồi thì cứ tới trà lâu là chắc chắn tìm được hắn. Điệu múa song phượng long sư sống động như thật, lần nào cũng dọa khóc không ít hài t.ử. Hắn nói mình học được chút tay nghề từ thợ địa phương, còn khắc một tượng gỗ đàn hương đỏ tặng ta. Hắn còn nói, nếu có cơ hội sẽ dẫn ta đi dạo hội miếu Song Phượng, ngồi xem thuyền ô bồng chầm chậm trôi…

Ta cũng không biết mình đã trở về phòng bằng cách nào. Ngoài cửa sổ, trời oi bức ngột ngạt, hương sen lẫn cùng mùi bùn đất tanh ẩm.

Trong phòng, ta ôm bức tượng gỗ nhỏ giống mình đến bảy phần trong tay, lạnh tới phát run.

Không giấu được tỷ tỷ. Ngoài mặt nàng nhìn không có gì khác thường, nhưng bàn tay nắm lấy tay ta lại khẽ run lên.

“Đừng sợ.”

“Trước đây Thái t.ử cũng từng bị phe cánh Tĩnh Vương ám sát, là ta cứu hắn.”

“Lần này nhất định bọn họ cũng sẽ bình an trở về.”

Ta tựa vào lòng tỷ tỷ, rưng rưng gật đầu. Hôm sau, ta và tỷ tỷ tới chùa Hàn Sơn dâng hương cầu phúc.

Ta quỳ trước bồ đoàn, thành tâm cầu nguyện. Nếu Bùi Chương Nghiễn có thể sống trở về.

Ta sẽ cho hắn một cơ hội cưới ta.

Chỉ có một lần thôi.

Cho nên… huynh nhất định phải trở về. …

Tỷ tỷ rửa tay dâng hương, bói một quẻ. Quẻ ghi là thượng thượng đại cát.

Chúng ta nhìn nhau, cuối cùng trên mặt cũng có ý cười.

Trời vừa mưa xong, đường núi trơn trượt khó đi.

Tỷ tỷ vén rèm xe, dặn dò người hầu đi chậm một chút, đừng để ngã.

Biến cố bất ngờ xảy ra. Một đám sơn tặc bịt mặt từ bốn phía lao ra c.h.é.m g.i.ế.c. Ngựa bị kinh hoảng, hất ngã phu xe rồi chạy mất. Mắt thấy nó kéo xe lao thẳng về phía vực sâu.

A tỷ ôm lấy vai ta, trầm giọng nói:

“Chúng ta phải nhảy xuống.”

Ta sợ tới mức nước mắt rơi như chuỗi hạt đứt dây, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu. Nhắm c.h.ặ.t mắt lại, tỷ tỷ bảo làm gì ta liền làm nấy.

Chúng ta lăn vào bụi cỏ.

Toàn thân đau nhức, ta bịt miệng không dám phát ra tiếng.

Tiếng giày hỗn loạn nặng nề càng lúc càng gần, đám sơn tặc vẫn bám theo không buông.

Tỷ tỷ cho ta một ánh mắt trấn an.

Thần sắc nàng kiên quyết, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể lao ra ngoài thu hút sự chú ý của đám sơn tặc.

“Đừng sợ.”

“Bọn chúng hẳn là nhắm vào ta, vị Thái t.ử phi chưa qua cửa này.”

Ta nắm c.h.ặ.t lấy tay áo nàng.

Chợt nhớ lúc nhỏ, ta nhát gan yếu đuối, luôn bị người khác bắt nạt.

Tỷ tỷ hết lần này tới lần khác che chắn cho ta phía sau lưng. Rõ ràng nàng cũng chẳng lớn hơn ta bao nhiêu, vậy mà đối mặt với đám người đông thế mạnh vẫn chẳng hề sợ hãi.

Cây gậy trong tay nàng múa đến uy phong lẫm liệt, dọa đám tiểu lang quân đáng ghét kia sợ tới mức tè ra quần bỏ chạy.

Cho nên mỗi lần các cô nương tụ tập ở hội thơ, bàn tán về những thư sinh tuấn tú của Lộc Chính thư viện, ta đều chẳng có hứng thú.

Thư sinh yếu đuối thì có gì tốt chứ. Người ta muốn gả nhất định phải là đại anh hùng có thể cứu ta khỏi nguy nan như tỷ tỷ vậy. …

Tiếng bước chân càng lúc càng gần.

Ta nhắm mắt lại, tâm tình dần bình tĩnh.

Lần này… đổi thành ta bảo vệ tỷ tỷ một lần vậy.

Ta lặng lẽ đội chiếc mũ của tỷ tỷ lên đầu, rồi thừa lúc nàng không chú ý mà chạy ra ngoài. Quả nhiên, đám sơn tặc vừa nhìn thấy ta liền mặc kệ người còn lại, đồng loạt đuổi theo.

Lại là vực sâu.

Không còn đường trốn nữa rồi. Đám sơn tặc cười đầy tà ý, từng bước ép sát.

Ta cũng khẽ cười.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...