Ít nhất tỷ tỷ có thể chạy thoát.

Vạt váy bị gió thổi phần phật, đúng lúc ta thu người định nhảy xuống, một tiếng xé gió vang lên như sấm nổ bên tai.

Ta đột ngột mở mắt.

Tiếng vó ngựa chấn động trời đất lao tới. Người đi đầu là Bùi Chương Nghiễn đang giương cung lắp tên.

Toàn thân hắn sát khí ngập trời, sắc mặt lạnh như băng. Một mũi tên xuyên thẳng cổ họng tên sơn tặc định tới gần bắt giữ ta.

Ta ngẩn ngơ nhìn hắn.

Trong mắt chỉ còn lại mình hắn.

Khi mở mắt ra lần nữa, tỷ tỷ đang dùng khăn lau mặt cho ta. Hai mắt nàng sưng đỏ, hiển nhiên đã khóc rất lâu.

Ta muốn an ủi nàng vài câu, nhưng cổ họng đau rát không nói nên lời. Nàng trừng ta một cái.

“Đừng động đậy.”

“Muội sốt cao suốt ba ngày không hạ, làm ta sợ muốn c.h.ế.t.”

Ta nhớ ra rồi.

Ta đã ngất trong lòng Bùi Chương Nghiễn. Hắn không sao chứ?

Tỷ tỷ liếc mắt đã nhìn ra ta đang nghĩ gì, hừ một tiếng:

“Yên tâm đi, bọn họ đều không sao.”

“Phe cánh Tĩnh Vương ch.ó cùng rứt giậu, bọn họ tương kế tựu kế giăng bẫy.”

“Thánh thượng nổi trận lôi đình, đã phế hắn làm thứ dân rồi giam lỏng hắn.”

“Ngược lại là muội, bình thường nhát gan như vậy, đến lúc sinh t.ử lại ngu ngốc thế này.”

“Biết rõ bọn chúng nhắm vào ta mà còn lao ra.” Nói tới đây, mắt nàng lại đỏ lên.

“Nếu muội thật sự xảy ra chuyện gì, ta còn mặt mũi nào sống tiếp nữa.”

Ta lắc đầu, dựa vào vai tỷ tỷ, giọng khàn đặc:

“Nếu tỷ c.h.ế.t rồi, muội càng không sống nổi.”

Vì chuyện ta gặp nạn, tỷ tỷ tức giận rất lâu, đóng cửa không gặp Thái t.ử.

Lễ vật nhận lỗi đưa tới chỗ ta như nước chảy, bên trên còn kèm theo một tờ giấy. 【A Vu muội muội, để muội phải lấy thân mình mạo hiểm là lỗi của ta, muốn đ.á.n.h muốn phạt thế nào ta cũng nhận. Muội bảo Bội Nghi để ý tới ta một chút đi.】

Tính tới tính lui cũng đã hơn một tháng.

Ta ước chừng cơn giận của tỷ tỷ cũng gần nguôi rồi, bèn hẹn nàng chèo thuyền du hồ.

Thực ra… ta cũng có tâm tư riêng.

Thái t.ử tới rồi, chắc cũng sẽ gọi Bùi Chương Nghiễn theo chứ?

Trong thời gian dưỡng thương, ta và hắn thành bạn qua thư. Hôm nay ăn gì, uống gì, chơi gì.

Trái phải cũng chỉ là mấy chuyện vụn vặt thường ngày, vốn chẳng có gì đáng nói. Nhưng bởi vì người kể là hắn, nên ngay cả trái tim cũng như được bọc mật, nói bao nhiêu cũng không thấy phiền.

Chỉ khổ cho tiểu tư đưa thư, mỗi ngày chạy qua chạy lại không biết bao nhiêu chuyến. Hôm qua hắn còn nói, hồ sen dưới chân chùa Hàn Sơn hoa nở rực rỡ, chính là lúc thích hợp để ngắm cảnh.

Chiếc thuyền nhỏ nhẹ nhàng neo trên mặt hồ, ta cứ liên tục ngóng nhìn.

Tỷ tỷ nhìn thấy liền trêu chọc:

“Muội đâu phải thật sự muốn ngắm cảnh chèo thuyền.

“Muội đang đợi tình lang đấy à?”

Lời vừa dứt, Thái t.ử đã khom người bước lên thuyền.

“Tình lang?”

“Là ta sao?”

Tỷ tỷ: “…”

Sắc mặt nàng lập tức lạnh xuống:

“Ngươi tới làm gì?”

Thái t.ử mặt dày cười đáp:

“Tới làm phu chèo thuyền.”

Ta nhìn phía sau hắn trống không, có chút thất vọng.

Tỷ tỷ nhìn thấu tâm tư ta, chủ động hỏi:

“Chỉ có mình ngươi? Bùi đại lang quân đâu?”

“Biểu ca à?”

“Hôm nay huynh ấy theo di mẫu tới chùa Hàn Sơn dâng hương lễ Phật.”

“Này, giờ vừa trở về kìa.”

Thái t.ử giơ tay chỉ từ xa.

Cách mặt hồ mờ sương, Bùi Chương Nghiễn đang cưỡi ngựa đi qua đầu cầu.

Thỉnh thoảng còn cúi người nói chuyện với người trong chiếc xe ngựa hoa lệ bên cạnh. Hàng mày khóe mắt hắn đều mang ý cười, ánh nhìn dịu dàng đến mức như muốn tràn ra ngoài.

Ta siết c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay.

Ta nhận ra đó là xe ngựa chuyên dùng của An Bình quận chúa. Nàng và tỷ tỷ đều là kiểu người yêu ghét rõ ràng, tính tình cực kỳ hợp nhau, hơn nữa đều chưa thành thân.

Ta từng nghe đại ca lúc trò chuyện sau bữa cơm nhắc tới, có một khoảng thời gian An Bình quận chúa ngày nào cũng đi ngang trước

cổng thư viện, chỉ để nhìn Bùi Chương Nghiễn một cái.

Cho nên nàng mới bị người ta trêu là “người si tình đứng thứ hai kinh thành”. Người đứng đầu đương nhiên là tỷ tỷ ta.

Thái t.ử không hề nhận ra sắc mặt ta dần tái nhợt, còn cười nói:

“Hóa ra di mẫu muốn tác hợp biểu ca với An Bình biểu muội.”

“Trước kia bà còn nói với ta rằng biểu ca hình như có ý với An Bình biểu muội, ta còn không tin.”

“Giờ xem ra đúng là cây sắt cũng biết nở hoa rồi, ui da—”

Tỷ tỷ cầm quạt tròn ném thẳng lên đầu hắn, lạnh mặt kéo ta đứng dậy.

“Ngươi tự chơi một mình đi.”

Thái t.ử ôm đầu, ngơ ngác nói:

“Ta lại nói sai gì nữa à?”

Sau khi trở về phòng, ta úp mặt xuống giường khóc lớn một trận. Đem toàn bộ thư từ cất kỹ trong hòm đốt sạch không chừa một bức.

Ta thật không ngờ. Hắn vậy mà còn dám hẹn ta ra ngoài du hồ ngắm sen! Đến lúc đó ta phải ngồi ở đâu? Ngồi giữa hắn và An Bình quận chúa chắc?

Bắt cá hai tay mà còn mặt dày vô sỉ như vậy!

Ta gửi thư đáp lại: 【Huynh đúng là đồ vong ân phụ nghĩa, kẻ phụ lòng, tên phong lưu lăng nhăng, trêu hoa ghẹo nguyệt, ta ghét huynh!】

Ta không muốn gặp hắn nữa.

Cũng không muốn xem thư hắn gửi tới nữa. Mẫu thân nói chuyện hôn sự của tỷ tỷ đã có kết quả.

Tiếp theo nên lo chọn phu quân cho ta rồi.

Ta nhìn mưa bụi làm ướt mái ngói xanh nơi hành lang, buồn bực nói:

“Con đều nghe theo mẫu thân.” Mẫu thân kinh ngạc:

“Trước đó còn không chịu, sao bây giờ lại…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...