Tử Kỳ/Chương 8C. 8
20px

Tôi đặt bát xuống, nhìn Cố Dao.

“Dao Dao, trong căn phòng đó của mẹ, em có từng thấy bức thư hay tờ giấy nào không?”

Con bé nghiêng đầu suy nghĩ.

“Không có. Nhưng hồi nhỏ em có vào đó một lần, hình như đằng sau giá sách có một ngăn bí mật. Em không thò tay vào được nên kệ luôn.”

Ngăn bí mật đằng sau giá sách.

Tôi đã tìm kiếm mười năm, nhưng chưa bao giờ chạm đến chỗ đằng sau giá sách đó.

Vì tôi cứ nghĩ căn phòng đó đã bị lục tung lên rồi.

Nhưng ngăn bí mật đằng sau giá sách, đúng thật là “nơi chỉ mình Niệm Niệm có thể tìm thấy”.

Bởi vì hồi nhỏ việc tôi thích làm nhất chính là trèo lên giá sách tìm sách đọc.

Mẹ biết điều đó.

Vấn đề là, căn phòng đó đang bị khóa, chìa khóa lại nằm trong tay Cố Thâm.

Chương 20: Bức thư đến muộn

Tôi không dại gì đi tìm Cố Thâm để đòi chìa khóa.

Với thái độ của anh đối với tôi, mở miệng ra chỉ tổ rước bực vào thân.

Tôi đi tìm Cố Hành.

Anh vừa kết thúc cuộc họp qua điện thoại, đang ngồi trong phòng làm việc xem tài liệu.

“Anh cả, có thể mở cửa phòng của mẹ ra một lát không?”

“Sao thế?”

“Mẹ viết trong nhật ký rằng bà có để lại cho em một bức thư, cất ở nơi chỉ em mới tìm thấy. Em nghĩ có thể nó nằm ở ngăn bí mật đằng sau giá sách trong phòng mẹ.”

Anh nhìn tôi vài giây.

“Chìa khóa ở chỗ thằng hai.”

“Em biết.”

Anh đặt tài liệu xuống.

“Anh đi lấy.”

Nửa tiếng sau, anh cầm một chùm chìa khóa trở lại.

Không nói thêm lời nào, anh trực tiếp dẫn tôi đến phòng của mẹ.

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, một luồng không khí bị phong kín mười mấy năm ùa vào mặt.

Căn phòng được dọn dẹp rất sạch sẽ, nhưng có thể cảm nhận được đã rất lâu không có người bước vào.

Rèm cửa đóng kín, ánh sáng rất yếu.

Tôi bước đến trước giá sách, ngồi xổm xuống sờ lên bức tường phía sau.

Đầu ngón tay chạm phải một khe hở nhỏ.

Là một ngăn bí mật.

Tôi thò tay vào, đầu ngón tay chạm vào một thứ cứng cứng.

Là một phong bì thư.

Chiếc phong bì đã hơi ố vàng, mép thư được dán kín bằng sáp niêm phong, trên lớp sáp in một dấu ấn nhỏ hình tròn.

Là một bông hoa nhài.

Loài hoa mẹ tôi yêu thích nhất.

Bàn tay cầm thư của tôi run rẩy.

Cố Hành đứng phía sau tôi, không hề thúc giục.

Tôi cẩn thận bóc lớp sáp ra, rút tờ giấy viết thư bên trong.

Ba trang.

Nét chữ giống hệt như trong nhật ký.

Tôi ngồi xổm trên sàn, đọc từng chữ một.

“Niệm Niệm:

Nếu con đọc được bức thư này, có nghĩa là mẹ đã không còn nữa.

Năng lực của con không phải là một lời nguyền, hồi nhỏ mẹ cũng có.

Bà ngoại nói với mẹ rằng, năng lực này được truyền từ đời này sang đời khác, chỉ truyền cho con gái. Nó sẽ không hại chết ai cả. Cái chết của những người đó là do số mệnh đã định sẵn, con chỉ là người nhìn thấy trước mà thôi.

Con không hề giết ai.

Không một ai cả.”

Tầm nhìn của tôi bắt đầu nhòe đi.

Trang thứ hai của bức thư viết về những chuyện lúc mẹ mang thai.

“Lúc mang thai em gái con, mẹ đã nhìn thấy ngày tháng trong lòng bàn tay mình.

Mẹ biết mình sắp phải đi rồi.

Nhưng mẹ không hối hận khi sinh ra em con.

Niệm Niệm, mẹ không phải vì em con mới chết. Mẹ chết vì cơ thể mẹ vốn dĩ đã có vấn đề, dù có sinh hay không, ngày tháng đó vẫn luôn ở đó.

Con đừng trách em, cũng đừng trách bản thân mình.

Trang cuối cùng chỉ có vỏn vẹn vài dòng.

“Niệm Niệm, điều duy nhất mẹ không yên tâm được chính là con.

Từ nhỏ con đã quá trầm tính, có uất ức gì cũng nuốt ngược vào trong.

Mẹ hy vọng sau này con sẽ gặp được người đối xử tốt với con, có thể ăn uống đàng hoàng, có thể cười to dưới ánh mặt trời.

Con là cô con gái quý giá nhất của mẹ.

Mẹ yêu con.”

Tờ giấy rơi xuống đất.

Tôi ngồi xổm ở đó, toàn thân run rẩy, khóc đến mức không phát ra thành tiếng.

Cố Hành đứng sau lưng tôi, chưa từng rời đi.

Rất lâu sau, anh cúi xuống nhặt từng trang thư trên mặt đất, gấp lại ngay ngắn, rồi đặt lại vào tay tôi.

“Bức thư này, em có muốn cho họ xem không?”

Tôi lau nước mắt, lắc đầu.

Rồi lại gật đầu.

“Em không biết.”

“Cứ cất đi đã. Nghĩ kỹ rồi tính.”

Tôi ôm chặt bức thư vào trước ngực.

Chương 21: Đối chất trực diện

Bức thư của mẹ tôi đã đọc đi đọc lại suốt cả đêm trong phòng.

Đến khi trời sáng, tôi đưa ra một quyết định.

Cho họ xem.

Không phải để chứng minh điều gì, mà vì trong thư mẹ nói những cái chết đó là đã định sẵn. Tôi chỉ là người nhìn thấy trước.

Điều này, họ cần phải biết.

Cố Hành giúp tôi gọi ba người họ ra phòng khách.

Cố Thâm ngồi ở bên trái sofa, hai tay khoanh trước ngực, trên mặt không lộ rõ cảm xúc.

Cố Hàn dựa vào tay vịn, chân rung rung vẻ mất kiên nhẫn.

Cố Dao ngồi ở giữa, lẳng lặng nhìn tôi.

Tôi đặt phong bì thư và cuốn nhật ký lên bàn trà.

“Đây là đồ mẹ để lại cho em. Cuốn nhật ký em tìm thấy trên gác xép năm tám tuổi, còn bức thư thì hôm qua em mới tìm thấy trong ngăn bí mật đằng sau giá sách phòng mẹ.”

Cố Hàn là người đầu tiên vươn tay lấy cuốn nhật ký, lật được hai trang, lông mày càng lúc càng nhíu chặt.

Cố Thâm cầm lấy bức thư.

Trong phòng khách chỉ có tiếng lật giấy.

Bức thư không dài, anh đọc rất nhanh.

Lúc đọc xong trang đầu tiên, tay anh dừng lại.

Rồi tiếp tục đọc trang thứ hai.

Đến khi đọc xong trang cuối cùng, anh đặt tờ thư xuống.

Sắc mặt anh trắng bệch, không phải kiểu trắng do tức giận, mà là một cảm giác khác.

Cố Hàn cũng đọc xong cuốn nhật ký, đặt lại lên bàn trà.

Anh không nói gì, nhưng đôi môi mím chặt, rất chặt.

Cố Dao là người đầu tiên lên tiếng.

“Mẹ cũng có thể nhìn thấy mấy chữ đó sao?”

“Ừ.”

“Vậy những điều mẹ nói là sự thật? Chị không hề hại chết ai cả?”

“Chị không có.”

Tôi nhìn Cố Thâm và Cố Hàn.

“Cái chết của ông nội, cái chết của bố, cái chết của mẹ, không phải vì em nói ra nên mới xảy ra. Những ngày tháng đó đã tồn tại trước khi em nói rồi.”

“Em nói ra chỉ vì em sợ hãi. Em hy vọng có người sẽ giúp họ.”

“Nhưng các anh lại nghĩ là do em hại.”

Phòng khách chìm vào im lặng rất lâu.

Cố Hàn đột ngột đứng bật dậy.

“Mấy thứ này lấy gì chứng minh là do mẹ viết? Biết đâu là do mày làm giả thì sao.”

“Chú ba.” Giọng Cố Hành không lớn, nhưng mọi người trong phòng khách đều nghe rõ, “Đó là nét chữ của mẹ. Từ nhỏ chú đã bắt chước chữ của bà ấy luyện suốt hai năm trời mà không thành, chẳng lẽ chú không nhận ra?”

Mặt Cố Hàn đỏ bừng.

“Vậy tại sao năm tám tuổi nó đã tìm thấy nhật ký, mà đến bây giờ mới lấy ra?”

“Bởi vì không có ai chịu nghe em nói.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...