Tôi vào website bệnh viện số 1 thành phố, tìm được số điện thoại phòng thông tin rồi trực tiếp gọi qua.

“Chào chủ nhiệm Triệu, tôi là Thẩm Niệm, quản lý dự án mới của Trí Sáng Technology. Về việc triển khai nền tảng vào thứ Hai tuần sau, có vài chi tiết tôi muốn xác nhận trước với ông… Vâng, chiều nay ông có thời gian không? Hai giờ tôi sẽ tới đúng giờ.”

Cúp điện thoại, Chu Duyệt trợn tròn mắt:

“Vậy mà hẹn được luôn á? Tuần trước bọn tôi hẹn suốt ba ngày!”

“Chỉ cần thái độ chân thành một chút, nói vấn đề cụ thể hơn một chút.” Tôi vừa nói vừa sắp xếp tài liệu, “Điều bệnh viện sợ nhất là phiền phức và rủi ro. Nếu chúng ta chuẩn bị kỹ từ trước, để họ nhìn thấy tính chuyên nghiệp của mình thì tâm lý chống đối sẽ giảm đi rất nhiều.”

Cả buổi sáng, tôi vùi đầu trong đống tài liệu kỹ thuật, liệt kê toàn bộ những vấn đề có thể phát sinh rồi đính kèm phương án xử lý sơ bộ. Tôi còn tra cả các bài nghiên cứu mà phòng thông tin bệnh viện số 1 từng công bố những năm gần đây để đại khái nắm được hướng nghiên cứu của chủ nhiệm Triệu.

Buổi trưa tôi chỉ ăn qua loa một hộp salad rồi chạy tới bệnh viện.

Đúng hai giờ, tôi gõ cửa phòng làm việc của chủ nhiệm phòng thông tin.

Chủ nhiệm Triệu đeo kính lão, đang xem tài liệu, đầu cũng không ngẩng lên:

“Người của Trí Sáng à? Ngồi đi. Tôi chỉ cho cô hai mươi phút.”

Tôi dùng hai tay đưa tài liệu đã chuẩn bị sẵn tới trước mặt ông ấy:

“Chủ nhiệm Triệu, đây là phương án triển khai và phương án ứng phó khẩn cấp của chúng tôi. Kết quả kiểm tra tính tương thích với hệ thống hiện tại của quý viện cũng ở trong này. Chúng tôi đã mô phỏng trước bảy loại sự cố có thể xảy ra và lập sẵn quy trình xử lý.”

Cuối cùng chủ nhiệm Triệu cũng ngẩng đầu lên nhận lấy tài liệu.

Ông ấy xem rất lâu.

Lâu đến mức lòng bàn tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi.

“Xét cũng khá chu toàn.” Ông ấy tháo kính lão xuống, “Nhưng quản lý dự án lần trước của các cô ngay cả phiên bản cơ sở dữ liệu bệnh viện đang dùng cũng nhầm, làm chậm mất cả tuần.”

“Đó là sai sót của chúng tôi.” Tôi lập tức nhận lỗi, “Cho nên lần này tôi tới đây chính là để xác nhận tất cả chi tiết tới mức không thể xảy ra sai sót. Ông xem, đây là danh sách đội kỹ thuật và giấy chứng nhận năng lực của chúng tôi. Ngày triển khai, tôi sẽ có mặt toàn bộ quá trình. Có bất kỳ vấn đề gì, tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm.”

Chủ nhiệm Triệu đánh giá tôi bằng ánh mắt sắc bén.

“Cô gái trẻ, lời nói cũng mạnh miệng đấy.

Hệ thống bệnh viện không giống công ty internet của các cô, thích khởi động lại là khởi động lại. Nếu triển khai xảy ra sự cố ảnh hưởng lâm sàng, cô gánh nổi trách nhiệm không?”

“Gánh nổi.” Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ấy, “Bởi vì chúng tôi sẽ không để xảy ra sự cố. Cho dù thật sự có chuyện ngoài ý muốn, phương án dự phòng của chúng tôi cũng có thể chuyển đổi sang môi trường backup trong vòng năm phút, không ảnh hưởng bác sĩ truy cập hình ảnh.”

Ông ấy lại im lặng thêm một lúc nữa.

“Chiều thứ Hai tuần sau, ba giờ, gặp ở phòng máy.” Cuối cùng ông ấy cũng lên tiếng, “Tôi chỉ cho các cô ba tiếng.”

“Đủ rồi, cảm ơn chủ nhiệm Triệu.”

Bước ra khỏi tòa nhà bệnh viện, tôi dựa vào tường, thở mạnh một hơi dài.

Sau lưng áo sơ mi đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt một mảng.

Điện thoại rung lên, là WeChat của Vương Hạo:

“Vợ à, hôm nay bận không? Tối muốn ăn gì?”

Tôi trả lời:

“Rất bận, phải tăng ca. Không cần đợi em ăn cơm.”

Sau đó tôi mở app ngân hàng dùng để trả tiền vay nhà.

Đăng nhập bằng tài khoản số điện thoại cũ kia.

Số dư hiển thị: 127,33 tệ.

Ngày thanh toán là ngày 10 hàng tháng. Hôm nay đã là ngày 8.

Hai ngày nữa, hệ thống ngân hàng sẽ tự động trừ 5800 tệ, rồi thất bại vì không đủ số dư.

Tôi tắt app, gọi xe quay về công ty.

Ba ngày tiếp theo, tôi gần như ở luôn tại công ty.

Ban ngày chạy bệnh viện, cùng đội kỹ thuật chỉnh sửa phương án. Buổi tối viết tài liệu, rà quy trình. Chu Duyệt nói tôi giống cái máy được lên dây cót, cà phê uống hết ly này tới ly khác, mắt càng lúc càng nhiều tia máu.

Nhưng tôi không thấy mệt.

Ngược lại, cảm giác toàn tâm toàn ý lao vào công việc khiến tôi tạm thời quên đi đống chuyện thối nát trong nhà. Mỗi lần giải quyết được một vấn đề kỹ thuật, mỗi lần đẩy dự án tiến thêm một bước, tôi đều cảm nhận được thứ gọi là quyền chủ động thật sự.

Thoải mái hơn nhiều so với việc phải cẩn thận duy trì vẻ hòa thuận giả tạo trong cái gia đình đầy dối trá của Vương Hạo.

Tối ngày 9, hiếm hoi lắm tôi mới rời công ty trước mười giờ.

Lúc về đến nhà, Vương Hạo đang ngồi trên sofa, trước mặt bày vài tờ giấy. Nghe tiếng mở cửa, anh ta lập tức hoảng hốt gom giấy tờ lại, nhét vào ngăn kéo bàn trà.

“Về rồi à?” Anh ta đứng dậy, nụ cười hơi gượng gạo, “Ăn cơm chưa? Trong nồi có để canh cho em.”

“Em ăn rồi.” Tôi thay giày, “Anh đang xem gì vậy?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...