Tôi cầm điện thoại lên.
“À đúng rồi, quên nói cho cô biết. Tôi đổi việc rồi.”
“Công ty mới của tôi có hẳn đội pháp chế riêng. Luật sư Lưu chỉ là cố vấn cá nhân của tôi thôi.”
“Nếu kiện tụng, tôi có rất nhiều thời gian và nguồn lực để chơi với các người.”
“Còn cô thì sao?”
“Tay trắng sau ly hôn, không có việc làm, lại mang theo hồ sơ kiện tụng…”
“Sau này cô còn tìm được công việc gì? Còn tìm được kiểu đàn ông nào?”
Vương Vy Vy như bị bóp nghẹt cổ, mặt đỏ bừng.
Mẹ chồng ngồi phịch xuống ghế, vừa đập đùi vừa gào khóc:
“Tạo nghiệt mà! Tôi tạo nghiệt gì mới cưới phải con dâu sói lòng chó dạ thế này! Nó muốn ép chết mẹ chồng với em chồng đây mà!”
Tôi lạnh nhạt nhìn màn diễn của bà ta.
Vương Hạo từ từ trượt xuống sàn, hai tay ôm kín mặt.
Bờ vai anh ta bắt đầu run dữ dội.
Sau đó tôi nghe thấy tiếng khóc bị đè nén đến tuyệt vọng.
Không phải giả vờ.
Mà là kiểu khóc bị ép ra từ tận đáy phổi, hoàn toàn suy sụp.
“Đừng khóc nữa…” Giọng anh ta khàn đặc, vỡ vụn, “Mẹ… Vy Vy… đừng làm loạn nữa…”
Anh ta ngẩng đầu lên, mặt đầy nước mắt nhìn tôi.
“Niệm Niệm… vợ à… anh sai rồi. Anh thật sự sai rồi.”
Anh ta bò tới định nắm tay tôi nhưng tôi tránh đi.
“Nhà… anh trả lại cho em. Mọi điều kiện anh đều đồng ý.” Anh ta nói lộn xộn không thành câu, “Em đừng kiện Vy Vy… đừng kiện… nó là em gái anh… anh xin em…”
“Vương Hạo!” Mẹ chồng thét lên, “Mày quỳ trước mặt nó à? Mày còn chút tiền đồ nào không!”
Vương Hạo không để ý tới bà ta, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt van xin.
Tôi biết anh ta đã nhượng bộ.
Không phải vì nhận ra mình sai.
Mà là vì sợ.
Sợ kiện tụng, sợ mất mặt, sợ đánh mất chút thể diện cuối cùng.
“Được.” Tôi nói, “Ngày mai tôi sẽ mang thỏa thuận đã soạn sẵn về. Các người ký tên. Sau đó đi làm thủ tục sang tên.”
Tôi cầm túi và túi hồ sơ lên, đi về phía cửa.
“Em đi đâu!” Vương Hạo gọi với theo.
“Tìm chỗ ở.
”
Tôi kéo cửa ra rồi quay đầu nhìn họ lần cuối.
Mẹ chồng vẫn đang chửi rủa, Vương Vy Vy vẫn khóc, còn Vương Hạo thì ngồi sụp dưới đất.
Cái gia đình mà tôi từng nghĩ là bến đỗ của mình giờ chỉ còn là một chiến trường tan hoang.
“Trước khi Vương Vy Vy chuyển ra ngoài, trước khi căn nhà sang tên lại cho tôi, tôi sẽ không quay về ở.”
Tôi đóng cửa lại.
Nhốt hết tiếng khóc, tiếng chửi và sự tuyệt vọng ở phía sau.
Đèn cảm ứng ngoài hành lang bật sáng.
Tôi dựa vào bức tường lạnh ngắt đứng rất lâu.
Cho tới khi tay chân run rẩy dần bình tĩnh lại.
Sau đó tôi lấy điện thoại ra nhắn cho Lý Minh:
“Giám đốc Lý, dự án có thể triển khai sớm vào tám giờ sáng mai được không? Tôi muốn hoàn thành càng nhanh càng tốt rồi xin nghỉ hai ngày xử lý việc riêng.”
Vài giây sau, anh ấy trả lời:
“Được. Có cần giúp gì không?”
“Không cần, cảm ơn.”
Tôi cất điện thoại, bước vào thang máy.
Người phụ nữ trong gương sắc mặt tái nhợt nhưng đôi mắt lại sáng rực, như đang cháy một ngọn lửa lạnh lẽo.
Sáng hôm sau, bảy giờ rưỡi, tôi có mặt ở phòng máy của bệnh viện số 1 thành phố.
Chu Duyệt và đội kỹ thuật đã tới từ sớm, đang kiểm tra thiết bị lần cuối. Chủ nhiệm Triệu đứng cạnh đó, hai tay chắp sau lưng, sắc mặt không mấy dễ coi.
“Tiểu Thẩm, cô chắc hôm nay xử lý xong chứ? Tôi không có thời gian ngồi đây với các cô đâu.”
“Chắc chắn.” Tôi thay bao giày, “Chủ nhiệm Triệu cứ bận việc của ông đi, trước sáu giờ tôi sẽ đưa kết quả cho ông.”
Đúng tám giờ, quá trình triển khai bắt đầu.
Trong phòng máy chỉ còn tiếng máy chủ chạy rì rì và tiếng bàn phím gõ liên tục.
Chu Duyệt nhìn chằm chằm màn hình, trán đẫm mồ hôi. Mấy cậu kỹ thuật viên thấp giọng trao đổi lệnh với nhau.
Tôi đứng phía sau nhìn thanh tiến trình từng chút từng chút một tiến lên.
Điện thoại đã để im lặng nhưng màn hình vẫn liên tục sáng lên.
Cuộc gọi nhỡ của Vương Hạo.
Từ tối qua đến giờ, đã mười bảy cuộc.
Chaporia
Bình Luận (0)