Còn cả WeChat nữa.

“Vợ à, em đang ở đâu?”

“Chúng ta nói chuyện được không?”

“Mẹ đồng ý ký thỏa thuận rồi, Vy Vy cũng đồng ý.”

“Em về nhà đi.”

Tôi không trả lời.

Ba giờ chiều, module lõi triển khai hoàn tất.

Bốn giờ, bắt đầu chuyển dữ liệu.

Năm giờ, môi trường kiểm thử dựng xong.

Năm giờ rưỡi, ca bệnh thử nghiệm đầu tiên được nhập vào.

Chu Duyệt nín thở, nhấn phím Enter.

Màn hình lóe sáng, hình ảnh được tải lên. Thuật toán AI bắt đầu chạy, những khung màu xanh hiện ra trên ảnh CT phổi, đánh dấu các nốt nghi ngờ, bên cạnh bật lên xác suất phân tích và đề xuất chẩn đoán.

“Thành công rồi…” Chu Duyệt lẩm bẩm.

Đội kỹ thuật bật lên những tiếng reo hò nho nhỏ.

Không biết từ lúc nào chủ nhiệm Triệu đã quay lại, đứng trước màn hình nhìn rất lâu rồi gật đầu.

“Cũng được.” Ông ấy nói, “Nhanh hơn tôi tưởng.”

“Cảm ơn chủ nhiệm Triệu.” Giọng tôi hơi khàn.

“Cô gái nhỏ, cũng lì đấy.” Ông ấy nhìn tôi, “Sắc mặt kém thế này thì mau về nghỉ ngơi đi. Báo cáo kiểm thử tiếp theo tuần sau đưa tôi.”

Bước ra khỏi tòa nhà bệnh viện, bầu trời đã phủ đầy ánh chiều tà màu cam đỏ.

Tôi đứng trên bậc thềm, hít sâu luồng không khí hơi lạnh của buổi hoàng hôn.

Điện thoại lại rung lên.

Lần này là luật sư Lưu.

“Thẩm Niệm, bản dự thảo thỏa thuận tôi gửi vào mail cô rồi. Theo yêu cầu của cô, điều khoản khá chặt. Ngoài ra, chiều nay Vương Hạo có liên lạc với tôi, nói rằng anh ta đồng ý ký, nhưng hy vọng cô có thể… cho anh ta một cơ hội.”

Cơ hội?

Tôi bật cười.

“Luật sư Lưu, phiền anh sáng mai mang hợp đồng tới gần công ty tôi nhé. Chúng ta ký trực tiếp. Ngoài ra chuyện sang tên nhà cũng nhờ anh theo sát, làm càng nhanh càng tốt.”

“Hiểu rồi. Về chi phí…”

“Cứ tính theo tiêu chuẩn. Bao nhiêu tôi trả bấy nhiêu.”

Cúp máy, tôi gọi một chiếc xe.

Không phải trở về cái “nhà” kia.

Mà là tới khách sạn gần công ty mà tối qua tôi đã tạm thời đặt trước.

Tôi cần một nơi yên tĩnh để ngủ thật ngon một giấc.

Sau đó, đón trận chiến ngày mai.

Một tuần sau.

Sảnh trung tâm giao dịch bất động sản vẫn đông nghịt như cũ.

Tôi, Vương Hạo, Vương Vy Vy và luật sư Lưu.

Bốn người ngồi trên hàng ghế nhựa chờ đợi, không ai nói chuyện.

Vương Vy Vy đeo kính râm và khẩu trang, quay mặt sang hướng khác.

Vương Hạo cúi đầu, ngón tay vô thức miết lên những nếp nhăn trên quần.

Anh ta gầy đi trông thấy, hốc mắt trũng sâu, râu ria lởm chởm.

Đến lượt chúng tôi.

Nộp giấy tờ, ký tên, điểm vân tay.

Nhân viên làm việc máy móc, thu lại sổ đỏ cũ rồi in sổ mới.

Toàn bộ quá trình chưa tới hai mươi phút.

Cuốn giấy chứng nhận quyền sở hữu mới được đưa ra.

Người sở hữu: Vương Hạo, Thẩm Niệm.

Hình thức sở hữu: Đồng sở hữu chung.

Vương Vy Vy đột ngột bật dậy, chân ghế cào trên nền phát ra tiếng chói tai. Cô ta quay người bỏ đi, giày cao gót gõ cồm cộp trên sàn, từ đầu tới cuối không hề quay lại.

Vương Hạo cầm cuốn sổ mới, tay run lên bần bật.

“Niệm Niệm…” Anh ta khàn giọng gọi tôi.

Tôi không nhận lấy sổ, chỉ nhìn sang luật sư Lưu.

Luật sư Lưu lấy một tập giấy khác từ cặp công văn ra:

“Anh Vương, đây là thỏa thuận tài sản trong hôn nhân. Mời anh xác nhận rồi ký tên.”

Vương Hạo thậm chí không nhìn nội dung, trực tiếp ký tên và điểm vân tay ở trang cuối cùng.

Sau đó anh ta ngẩng đầu nhìn tôi.

Trong mắt đầy tia máu cùng tia hy vọng hèn mọn cuối cùng.

“Nhà trở lại rồi… thỏa thuận cũng ký rồi…” Anh ta nhìn tôi, giọng khản đặc, “Niệm Niệm, chúng ta… có thể bắt đầu lại không?”

Tôi nhận lấy bản thỏa thuận, kiểm tra chữ ký rồi đưa lại cho luật sư Lưu.

Sau đó tôi ngẩng đầu nhìn người đàn ông mà mình từng yêu.

“Vương Hạo, anh biết từ ngày phát hiện anh đem nhà cho người khác, điều khiến tôi đau lòng nhất là gì không?”

Anh ta lắc đầu.

“Không phải căn nhà.” Tôi nói, “Mà là việc anh lựa chọn giấu tôi.”

“Là việc trong lòng anh, mẹ và em gái anh mới là người nhà.”

“Còn tôi…”

“Là người ngoài cần phải đề phòng, cần phải tính kế.”

Môi anh ta run lên:

“Anh không…”

“Anh có.” Tôi ngắt lời, “Từ hôm nay, căn nhà đó tôi sẽ bán đi.”

“Tiền bán nhà, theo thỏa thuận, phần nào của tôi thì tôi lấy đủ một đồng cũng không thiếu.”

“Phần của anh, tùy anh xử lý.”

“Tiếp tục đổ vào cái hố không đáy của gia đình anh hay giữ lại cho bản thân, đều không liên quan tới tôi nữa.”

Đồng tử Vương Hạo co rút mạnh:

“Em muốn bán nhà? Vậy… vậy chúng ta ở đâu?”

“Anh ở đâu không liên quan tới tôi.” Tôi bình tĩnh đáp, “Thỏa thuận ly hôn luật sư Lưu sẽ chuẩn bị sớm nhất có thể. Đợi bán xong nhà, phân chia tài sản rõ ràng, chúng ta sẽ đi làm thủ tục.”

“Không…” Anh ta lùi lại một bước, sắc mặt cuối cùng cũng mất sạch máu, “Niệm Niệm, đừng… anh biết sai rồi, anh thật sự biết sai rồi… em cho anh thêm một cơ hội đi, chỉ một lần thôi…”

“Tôi đã cho anh cơ hội rồi.” Tôi nói, “Từ ngày 18 tháng 1 đến ngày 10 tháng 3, tròn năm mươi hai ngày.”

“Mỗi ngày tôi đều chờ.”

“Chờ anh chủ động nói với tôi.”

“Chờ anh dù chỉ có một chút áy náy.”

“Nhưng anh không có.”

“Anh chỉ thản nhiên nhìn tôi tiếp tục trả tiền vay nhà, tiếp tục vì gia đình anh mà hy sinh, tiếp tục làm cô con dâu ngoan ngu ngốc.”

Tôi dừng lại một chút.

Giọng rất nhẹ.

Nhưng từng chữ đều sắc như dao.

“Vương Hạo, có những sai lầm, chỉ một lần là đủ rồi.”

Nói xong, tôi quay người đi về phía cửa ra.

Cửa kính tự động mở ra, ánh nắng bên ngoài chói mắt.

“Thẩm Niệm!”

Anh ta gào phía sau, giọng gần như rách toạc.

Tôi không quay đầu.

Vừa đi tới ven đường, một chiếc SUV màu đen chậm rãi dừng lại trước mặt tôi.

Kính xe hạ xuống.

Là Lý Minh.

“Xử lý xong rồi?” Anh hỏi.

“Ừm.” Tôi mở cửa xe ngồi vào, “Luật sư Lưu đang xử lý phần còn lại. Nhà đã giao môi giới bán rồi, thủ tục họ sẽ làm.”

Lý Minh khởi động xe, nhập vào dòng xe cộ.

“Tiếp theo có dự định gì?”

“Trước tiên thuê một căn nhà.” Tôi nhìn khung cảnh ngoài cửa sổ đang lùi nhanh về phía sau, “Sau đó… làm việc cho tốt.”

“Hoàn thành dự án bệnh viện số 1.”

“Chỉ vậy thôi?”

“Chỉ vậy thôi.”

Anh ấy cười nhẹ, không hỏi thêm nữa.

Xe chạy ngang qua cổng khu chung cư nơi chúng tôi từng sống.

Tôi nhìn thấy Vương Hạo vẫn đứng ngây người trước trung tâm giao dịch bất động sản, trong tay cầm cuốn sổ đỏ mới, giống như một pho tượng đã mất hồn.

Ánh chiều tà kéo cái bóng của anh ta thật dài.

Cô độc đến đáng thương.

Tôi không bảo dừng xe.

Cũng không nhìn thêm lần nào nữa.

Có những con đường, đi sai rồi chính là sai rồi.

Có những trái tim, lạnh tới cùng rồi thì không thể ấm lại nữa.

Đèn xanh phía trước bật sáng.

Lý Minh bật xi nhan, chiếc xe rẽ vào một con đường rộng mở mới tinh.

Hai bên đường là hàng cây ngân hạnh vừa được trồng, trên cành đã nhú lên những chồi non xanh mướt.

Mùa xuân sắp tới rồi.

Cuộc sống mới của tôi cũng vậy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...