“Eo ôi, nhìn da dẻ ngươi đen thui, thô ráp quá,” tên khác bĩu môi, “Tỷ tỷ thích nhất là người trắng trẻo mịn màng cơ.”
Mặt Thẩm Phóng càng đen hơn.
Hắn bước tới trước mặt ta, hầm hầm lườm ta.
“Tống Tri Ý.”
“Gì?”
“Về nhà.”
“Không.”
“Vậy ta không sống nữa.”
Ta trợn trắng mắt.
“Ta chết cho tỷ xem tỷ tin không!” Hắn quay ngoắt đi về phía cửa sổ.
Ta vội túm chặt lấy đai lưng của hắn: “Đệ bị điên à?!”
**13**
Thẩm Phóng nằm lì ở Thanh Phong lâu không chịu đi.
Liễu công tử tiến lên rót rượu, hắn giơ tay cản lại: “Đưa cho ta, cảm ơn.”
Có người to gan bước vào định múa.
Hắn xách cổ người ta ném ra ngoài:
“Bại hoại phong hóa!”
“Không biết xấu hổ!”
Mấy tiểu nam quan ủy khuất nhìn ta: “Tỷ tỷ…”
“Nhìn cái gì mà nhìn?” Thẩm Phóng đứng chắn trước mặt ta, “Còn múa nữa ta đánh gãy chân ngươi.”
Hết cách, ta đành lôi cổ hắn ra ngoài.
Vừa vặn đụng ngay Thẩm Độ bước ra từ tửu lâu, theo sau là Tống Tri Niệm mặt mày đầy oán hận.
Ta thở dài.
Xong phim.
Kế hoạch tử độn (giả chết), thất bại toàn tập.
**14**
Nửa canh giờ sau.
Thẩm phủ, sảnh phụ.
Thẩm Độ ngồi trên ghế chủ vị, từ tốn uống trà.
Thẩm Phóng ngồi cạnh ta, chốc chốc lại lén nhìn ta một cái.
Tống Tri Niệm ngồi cạnh Thẩm Độ, chằm chằm nhìn cái đĩa trống rỗng trên bàn với khuôn mặt sinh vô khả luyến.
Ta ngồi ở giữa, ngó trái ngó phải.
“Nào, họp khẩn chút đi.” Ta vỗ vỗ bàn, “Đều nói suy nghĩ của từng người xem nào.”
Thẩm Phóng mở lời đầu tiên: “Ta không sống nữa.”
Tống Tri Niệm tiếp lời: “Cái chân giò của muội…”
Ta: “…”
Hai đứa thiểu năng này.
“Thẩm đại nhân,” ta nhìn Thẩm Độ, “Người quang minh chính đại không nói lời mờ ám. Cuộc hôn nhân này, không thành được đâu.”
“Thực ra hai chị em ta dùng cách ‘tử độn’ là tốt nhất.”
“Tất nhiên, hai huynh đệ ngài chết cũng được, nhưng triều đình còn cần các ngài, nên thôi để hai bọn ta chết vậy.”
Tống Tri Niệm: “Đúng đúng đúng.”
Thẩm Độ buông chén trà, nhạt giọng đáp:
“Ván đã đóng thuyền, gạo đã nấu thành cơm. Hai vị ăn no lau mép xong, định ăn quỵt à?”
“Chẳng phải trả tiền rồi sao?” Ta buột miệng nói, “Tốn mất ba trăm lạng của ta đấy!”
Mặt Thẩm Độ sầm lại.
“Ba trăm lạng?”
Hắn quay sang nhìn Tống Tri Niệm.
“Tại sao ta chỉ có ba mươi lạng…”
Ta xua tay: “Thôi đi thôi đi, ở tuổi của ngài, không phải nộp tiền để người ta chơi là may lắm rồi.”
Đang cãi nhau ỏm tỏi thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân dồn dập.
“Hai đứa nghịch tử này!”
Toang!
“Cha?” Ta đứng dậy, “Sao cha lại tới đây?”
Phụ thân ta vừa vào cửa đã bắt đầu khóc lóc:
“Mẹ con chết sớm, cha một tay dọn phân một tay bón cháo nuôi các con khôn lớn…”
“Cha,” ta vội vàng ngắt lời ông, “Bây giờ không phải vấn đề phân hay cháo.”
“Vậy thì là vấn đề gì?!”
“Là vấn đề ngủ sai người.
”
Phụ thân ta sững sờ: “Ngủ sai người là sao?”
Ta kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối một lượt.
Phụ thân nghe xong, hai mắt tối sầm.
“Cha!”
Ta và Tống Tri Niệm vội vàng đỡ lấy ông.
“Cứ để cha chết trước đi đã…” Ông bám vào bàn ngồi phịch xuống.
“Cha, cha là phụ huynh, cha nói mấy câu đi.”
Phụ thân nhìn Thẩm Độ, lại nhìn Thẩm Phóng.
Cuối cùng khó nhọc cất lời: “Hiền tế.”
“Dù sao cũng là người một nhà, đúng không?” Phụ thân ta cố nặn ra nụ cười sượng trân, “Ha ha, cũng không cần tính toán chi ly quá…”
Thẩm Độ đen mặt giữ im lặng.
Thẩm Phóng cuống quýt: “Ca, huynh nói một câu đi chứ!”
“Huynh không nói thì đệ không sống nữa đâu!”
Thẩm Độ nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ.
“Nhạc trượng đại nhân,” Thẩm Độ buông chén trà, giọng thong thả, “Thánh thượng ban hôn, tại hạ với nhị tiểu thư, gia đệ với đại tiểu thư. Đúng là duyên trời tác hợp.”
Phụ thân ta ngẩn ra: “Rõ ràng là…”
“Là do nhạc trượng đại nhân nhớ nhầm rồi.”
“Nhưng trong thánh chỉ viết rõ ràng…”
“Thánh chỉ,” Thẩm Độ bưng chén trà, thổi thổi mấy cái, “Mấy hôm trước phủ ta có trộm, bị hủy rồi.”
Phụ thân ta trố mắt to như cái chuông đồng: “Vậy Hoàng thượng có tin không?”
“Hoàng thượng nhớ nhầm rồi.”
Thẩm Độ nhả ra sáu chữ đó, rồi bình thản nhấp một ngụm trà.
Phụ thân ngây người nửa ngày, rồi vỗ đùi đánh đét:
“Đúng đúng đúng, Hoàng thượng nhớ nhầm rồi!”
Ta nhìn hai con hồ ly già này, há hốc mồm.
Cái nồi này, cứ thế mà úp lên đầu Hoàng thượng luôn hả?
**15**
Một canh giờ sau.
Năm người chúng ta, tiến cung tạ ân.
Hoàng hậu cười tủm tỉm đánh giá chúng ta.
“Người đứng cạnh Thẩm thủ phụ, khí chất ôn nhu uyển chuyển, tiểu gia bích ngọc, nhìn giống muội muội hơn; người đứng cạnh Thẩm tướng quân, dung nhan diễm lệ, mày ngài sắc sảo rạng rỡ, nhìn giống tỷ tỷ hơn.”
Thẩm Độ hơi khom người: “Hoàng hậu nương nương tinh mắt quá. Còn phải tạ ơn bệ hạ ban hôn, thần ghép với Nhị tiểu thư, thần đệ ghép với Đại tiểu thư.”
Hoàng thượng nhíu mày: “Không đúng, Thẩm Độ, trẫm nói thế khi nào?”
“Rõ ràng trẫm nói là ngươi ghép với trưởng nữ, đệ đệ ngươi ghép với thứ nữ cơ mà!”
“Vậy chắc là do bệ hạ nhớ nhầm rồi.”
“Không thể nào!” Hoàng thượng chỉ vào phụ thân ta, “Tống Quảng Hằng, trẫm có phải nói Thẩm Độ ghép với trưởng nữ, Thẩm Phóng ghép với thứ nữ không? Hôm đó tuy trẫm với khanh uống hơi nhiều, nhưng trí nhớ của trẫm không có vấn đề!”
Phụ thân ta lau mồ hôi: “Bệ hạ, ngài đúng là nhớ ngược rồi ạ.”
Hoàng thượng bắt đầu hoài nghi nhân sinh.
“Đúng rồi, chẳng phải có thánh chỉ sao? Các khanh lấy ra đây đối chiếu xem.”
Thẩm Độ chắp tay: “Khởi bẩm bệ hạ, trong phủ của thần, mấy ngày trước có trộm, thánh chỉ… mất rồi.”
Phụ thân ta: “Nhà của thần, cũng vừa có trộm vào.”
Hoàng thượng híp mắt, nhìn mấy người bọn họ.
“Mấy người các khanh, định lừa trẫm đúng không?”
“Thần không dám,” Thẩm Độ mặt không đổi sắc, “Thần ngày đêm biên soạn luật pháp bổn triều, chỉ để phụ tá bệ hạ tốt hơn.”
Chaporia
Bình Luận (0)