20px

“Vậy ta không sống nữa.”

Hắn dựa lưng vào tường, ra cái vẻ “ta không đồng ý thì tỷ đừng hòng đi qua”.

“Một ngàn lạng!”

“Vậy ta không sống nữa.”

Không phải, bộ đệ không còn từ nào khác để đe dọa à?

Bên ta còn chưa cãi xong, đầu hành lang bên kia đã vang lên tiếng của Tống Tri Niệm.

“Tỷ… tỷ phu… Sao ngài lại tới đây?”

Ta ló đầu ra nhìn.

Thẩm Độ cúi người, kề sát tai nó thì thầm câu gì đó.

Mặt Tống Tri Niệm trắng bệch.

“Tỷ…” Nó ném cho ta ánh mắt cầu cứu.

Ta đây ốc không mang nổi mình ốc đây này.

Một nén nhang sau, hai đứa ta cuối cùng cũng được thả ra, hội quân ở sảnh phụ.

“Hắn nói gì với muội?” Ta hỏi.

Tống Tri Niệm sợ xanh mặt: “Huynh ấy phổ cập giáo dục pháp luật bổn triều cho muội… Xong đời rồi tỷ ơi… Muội không muốn sống nữa…”

“…”

“Tỷ, bên tỷ thì sao?”

“Cũng tàm tạm. Thẩm Phóng cũng đòi sống đòi chết.”

Tống Tri Niệm im lặng.

Ta cũng im lặng.

**11**

Nửa buổi, nó ngẩng đầu lên:

“Hay là… tụi mình giả chết bỏ trốn (tử độn) đi?”

“Ý muội là sao?”

“Tụi mình mà chết, thì hôn ước coi như hủy, chẳng ai trách tội được lão cha cả.”

Ta ngẫm nghĩ, mắt sáng lên: “Có lý!”

“Chạy không?”

“Chạy!”

“Tỷ chạy muội cũng chạy!”

Hai chị em đập tay ăn ý, nhân lúc lão cha vẫn đang ngồi trên bàn tiệc chiêm ngưỡng hai chàng rể hiền của mình, mơ mộng về tương lai thăng quan tiến chức.

Chúng ta lén chuồn về phủ, mài mực rải giấy, để lại cho cha một mẩu giấy:

*[Cha, hai đứa con đi chết trước, có gì báo mộng sau.]*

Ta nhìn dòng chữ, thấy chưa đủ bi tráng, bèn bồi thêm một câu:

*[Đừng nhớ mong, mộ quay hướng Nam.]*

Tống Tri Niệm nhắc: “Thêm một câu nữa, lúc đốt vàng mã nhớ đốt thêm nhiều chân giò.”

Ta: “… Muội giỏi thật đấy.”

Viết thư tuyệt mệnh xong, hai đứa chạy tót về phòng ngủ, cuốn gói vàng bạc châu báu, dứt khoát bỏ trốn.

“Đi đâu? Muội có ý tưởng gì không?” Ta hỏi Tống Tri Niệm.

Mắt nó sáng rực: “Đi biên ải đi!”

“Sao lại biên ải?”

“Thịt cừu nướng ở đó thơm lắm! Muội nghe nói xiên thịt cừu ở bên đó to bằng cả cánh tay, rắc thêm hạt thì là với ớt bột, mỡ xèo xèo…”

“Được rồi được rồi, lau nước dãi đi.” Ta ngắt lời nó, “Quyết định thế, đi biên quan. Hán tử chăn ngựa bên đó chắc cũng đô con lắm, vừa hay cho ta mở rộng tầm mắt.”

“Tỷ, lửa cháy đến mông rồi mà tỷ vẫn còn tâm trạng ngắm trai à?”

“Giả chết chứ có phải chết thật đâu, đến đó thay đổi thân phận, lại tha hồ sung sướng.”

Hai đứa nhìn nhau cười hì hì, vác bọc hành lý mò ra cửa sau.

Cửa sau Tống phủ nối với một con hẻm nhỏ, xuyên qua hẻm là ra đại lộ.

Chúng ta co chân chạy thục mạng, thấy cổng thành ngay trước mắt, thắng lợi vẫy gọi…

“Tỷ tỷ!”

Một tiếng gọi nũng nịu từ phía sau vang lên.

Ta ngoảnh lại nhìn, thở phào nhẹ nhõm, không phải ai khác.

Là kỹ nam đứng đầu Thanh Phong lâu, Liễu công tử. Y mặc một bộ trường bào màu tím nhạt, tay phe phẩy quạt xếp, đang lao như bay về phía ta.

“Tỷ tỷ định đi đâu? Bọn đệ biết phải làm sao đây?” Y nắm lấy tay ta, hốc mắt đẫm lệ, “Thẻ VIP của tỷ tỷ vẫn còn hơn nửa năm mới hết, tỷ đi rồi, ai nâng đỡ cho Thanh Phong lâu chúng ta?”

“Vũ điệu mới bọn đệ vừa biên đạo, biết múa cho ai xem đây?”

Ta còn chưa kịp lên tiếng, một giọng nói khác lại vang lên.

“Nhị tiểu thư!”

Bếp trưởng mập mạp của đệ nhất tửu lâu kinh thành, tay nắm chặt cái muôi xào lật đật chạy tới, thở hồng hộc:

“Nhị tiểu thư, ngài không thể đi được! Thẻ trả trước của ngài vẫn chưa xài hết! Gần đây nhà hàng mới ra món chân giò pha lê sốt tương, ngài còn chưa được nếm thử mà!”

Chân Tống Tri Niệm lập tức như đóng đinh xuống đất.

“Chân giò pha lê?” Nó nuốt nước bọt ực một cái.

“Đúng đúng đúng! Còn có ngỗng quay bí truyền, vịt bát bảo, ngó sen nhồi xôi hoa quế…”

“Tỷ,” Tống Tri Niệm kéo tay áo ta, “Hay là… chúng ta suy nghĩ lại?”

“Suy nghĩ cái đầu muội! Giữ mạng quan trọng hơn!”

“Nhưng chân giò pha lê…”

“Muội cần mạng hay cần chân giò?”

Nó xoắn xuýt một hồi: “Có thể… cần cả hai được không?”

Ta cạn lời nhìn trời.

Liễu công tử lại sáp tới: “Tỷ tỷ, nếu ngài thiếu bạc, đệ ở đây vẫn còn. Tỷ đừng đi mà, tỷ đi rồi, Thanh Phong lâu mất đi một tri âm.”

Bếp trưởng mập cũng gật đầu lia lịa: “Đúng thế đúng thế, Nhị tiểu thư, ngài cứ tiêu hết tiền trong thẻ rồi hẵng đi cũng chưa muộn mà!”

Tống Tri Niệm dao động rồi.

Ta cũng dao động nốt.

Ba trăm lạng vừa mới chi ra, thẻ VIP còn nửa năm, thẻ nạp trước cũng còn mấy chục lạng, giờ mà đi luôn thì đúng là thiệt thòi quá.

“Thôi được,” ta cắn răng, “Tiêu xài xong rồi hãy lên đường!”

**12**

Thanh Phong lâu, sảnh nhã gian.

Sáu thiếu niên, ai nấy môi hồng răng trắng, thân hình thon thả.

Vũ điệu mới biên đạo đúng là đẹp mắt.

Eo mềm, chân dài, lúc xoay vòng tay áo tung bay phấp phới.

Ta cầm ly rượu, nhìn đến ngẩn ngơ.

Ta rút ngân phiếu từ trong hà bao ra, đập từng tờ lên bàn.

“Tờ này, thưởng cho người biên đạo.”

“Tờ này, thưởng nhạc công.”

“Tờ này, sáu đứa các ngươi chia nhau.”

“Còn số dư trong thẻ, thưởng hết cho các ngươi.”

Mấy thiếu niên nhận ngân phiếu, hốc mắt lại đỏ hoe: “Tỷ tỷ, ngài đối xử với chúng đệ tốt quá…”

“Tỷ tỷ, ngài mà đi, chúng đệ mất chỗ dựa mất.”

“Tỷ tỷ, hay ngài mang bọn đệ đi cùng đi?”

“Tỷ tỷ, trên đường đi ngài có thiếu người bưng trà rót nước không? Bắt đệ làm gì đệ cũng chịu!”

Nhìn những khuôn mặt trẻ trung tuấn tú trước mắt, trong lòng ta thế mà lại rục rịch ý định thật.

Mang theo mấy cậu em để giải sầu trên đường?

Cũng không phải là không được…

Ngay lúc ta đang nghiêm túc cân nhắc vấn đề này.

Một tiếng rống giận dữ từ ngoài cửa nổ tung.

“Cút hết cho ta!”

Cửa phòng bị ai đó đạp văng, đập vào tường kêu rầm một tiếng.

Thẩm Phóng đứng sừng sững ở cửa.

Bộ võ phục màu đen, bên hông đeo kiếm, sắc mặt đen như đít nồi.

Hắn tóm lấy cổ áo gã kỹ nam đang đứng gần ta nhất, ném văng ra chỗ khác như xách một con gà con.

“Cút!”

Tên kỹ nam đỏ mặt tía tai: “Ngươi… ngươi ở đâu ra mà dám giành mối làm ăn?”

“Đúng đó đúng đó,” có người phụ họa, “Tỷ tỷ không thích loại thô lỗ như ngươi đâu!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...