20px

Chị Lưu lập tức lật báo cáo, lật ba lần, sắc mặt càng lúc càng trắng.

Sau đó chị ấy tăng ca tới hai giờ sáng, tìm lại được khoản hai mươi nghìn ấy.

Ngày hôm sau, chị ấy tặng tôi một thùng sữa.

Ví dụ như hôm qua, thư ký của sếp tới tìm tôi.

Cô ấy hỏi tôi thấy trạng thái gần đây của sếp thế nào.

Tôi nhìn cánh cửa phòng sếp sau lưng cô ấy rồi nói:

“Tối qua sếp ngủ không ngon, vì con trai sếp thi trượt, vợ sếp bắt sếp đi họp phụ huynh, mà sếp không muốn đi.”

Thư ký im lặng ba giây, sau đó gõ cửa đi vào.

Lúc đi ra, ánh mắt cô ấy nhìn tôi như nhìn quái vật.

Tôi nói:

“Tôi không biết gì hết.”

Cô ấy nói:

“Cô không cần biết. Cô đã nói xong rồi.”

Tôi: “…”

Tiểu Vương ngày nào cũng lải nhải bên tai tôi:

“Khương Vãn, bây giờ cô là người nổi tiếng trong công ty rồi! Cô biết không, có người đặt biệt danh cho cô là ‘máy phát hiện nói dối hình người’ đấy!”

“Biệt danh gì dở hơi vậy.” Tôi che mặt.

“Còn có người gọi cô là ‘Khương bán tiên’.”

“Còn khó nghe hơn.”

“Vậy cô muốn được gọi là gì?”

Tôi nghĩ một chút rồi nói:

“Tôi muốn được gọi là ‘Khương im miệng’.”

Tiểu Vương cười gập cả người.

Nhưng tôi thật sự muốn im miệng.

Tôi thật sự muốn kiểm soát bản thân.

Nhưng không kiểm soát được.

Sáng nay, tôi gặp cô lao công trong thang máy.

Cô ấy cười chào tôi:

“Tiểu Khương, chào buổi sáng.”

Tôi nhìn cô ấy một cái, buột miệng:

“Cô à, tuần sau con trai cô kết hôn, hôm cưới sẽ mưa, nhớ chuẩn bị bạt che nhé.”

Cô ấy sững người.

Thang máy tới nơi, cô bước ra, quay đầu nhìn tôi:

“Sao cháu biết con trai cô tuần sau cưới?”

Tôi há miệng.

“Cháu… cháu đoán thôi.”

Cửa thang máy đóng lại.

Tôi đứng bên trong, mặt đỏ bừng.

Lúc ăn trưa, Tiểu Vương hỏi tôi:

“Khương Vãn, cái tật này của cô thật sự không sửa được à?”

“Không sửa được.” Tôi ủ rũ, “bẩm sinh rồi. Tám tuổi tôi đã vì chuyện này mà bị người ta đuổi đánh.

“Vậy hồi nhỏ chắc cô khổ lắm nhỉ?”

Tôi nghĩ một chút rồi gật đầu.

Đúng là khá khổ.

Con chó vàng nhà hàng xóm thấy tôi là né, vì tôi từng nói nó sống không quá ba năm——đúng là nó không sống quá ba năm, nhưng đó là vì nó đã già rồi.

Giáo viên chủ nhiệm tiểu học mỗi lần thấy tôi đều đi đường vòng, vì tôi từng nói chồng cô ngoại tình——về sau chứng minh tôi nói đúng, nhưng cô vẫn hận tôi ba năm.

Họp lớp cấp hai chưa bao giờ gọi tôi, vì tôi từng nói lớp trưởng thích lớp phó——sau này lớp trưởng đúng là tỏ tình, nhưng lúc đó mọi người đều cho rằng tôi bịa chuyện.

Cấp ba thì…

“Thôi, không nhắc nữa.” Tôi lắc đầu.

Tiểu Vương nhìn tôi đầy thương cảm:

“Vậy giờ cô làm sao? Không thể cứ như vậy mãi được.”

“Tôi muốn kiểm soát.” Tôi nói, “nhưng mỗi lần tính ra, não còn chưa kịp phản ứng thì miệng đã nói xong rồi.”

“Vậy lúc cô tính, có thể lấy tay bịt miệng trước không?”

Tôi nhìn cô ấy.

Đề nghị này hình như… có lý?

Buổi chiều, tôi thử một lần.

Anh Trương bên phòng tài chính đến tìm tôi, muốn hỏi năm nay có được thăng chức không.

Tôi nhìn anh ta một cái, vừa định mở miệng thì lập tức đưa tay bịt miệng.

Anh Trương chờ ba giây, hỏi:

“Cô sao vậy?”

Tôi lắc đầu, bịt miệng không nói.

Anh ta lại chờ thêm ba giây:

“Cô nói đi chứ.”

Tôi tiếp tục lắc đầu.

Anh Trương sốt ruột:

“Có phải cô tính ra chuyện gì không tốt không? Có phải tôi không được thăng chức không? Cô nói đi!”

Tôi bịt miệng, nhịn tới mức mặt đỏ bừng.

Bởi vì tôi đã tính ra——anh ta được thăng chức, nhưng không phải năm nay, mà là năm sau. Hơn nữa đối thủ cạnh tranh của anh ta cuối năm sẽ gặp chút chuyện, đến lúc đó cơ hội của anh ta càng lớn.

Nhưng tôi không thể nói.

Anh Trương thấy tôi không nói thì càng cuống:

“Cô bịt miệng làm gì? Có phải tôi có vấn đề gì không? Cô nói đi!”

Tôi tiếp tục bịt miệng.

Anh ta cuống tới mức đi vòng vòng:

“Khương Vãn, cô nói đi chứ! Cô như vậy tôi càng sợ!”

Cuối cùng tôi thật sự không nhịn nổi, vừa buông tay——

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...