“Anh sẽ thăng chức! Nhưng không phải năm nay mà là năm sau! Đối thủ cạnh tranh của anh cuối năm sẽ xảy ra chuyện! Bây giờ anh đừng làm gì cả, cứ chờ là được!”
Anh Trương sững người.
Tôi cũng sững người.
Mẹ kiếp, lại không nhịn được.
Anh Trương đơ ra ba giây rồi cười.
“Tôi biết ngay mà!” Anh ta vỗ đùi, “tôi biết ngay tôi sẽ được thăng chức! Khương Vãn, cảm ơn cô!”
Anh ta vui vẻ rời đi.
Tôi ngồi một mình ở bàn làm việc, tự giận bản thân.
Bịt miệng cũng vô dụng.
Dù có bịt miệng, cuối cùng vẫn sẽ không nhịn nổi.
Cái tật này, thật sự hết cứu.
Tan làm, sếp lại tới tìm tôi.
“Khương Vãn, đi với tôi một lát.”
Tôi theo ông ấy vào văn phòng.
“Ngồi.” Ông chỉ vào sofa.
Tôi ngồi xuống, trong lòng hơi thấp thỏm.
“Gần đây thế nào?” Sếp hỏi.
“Cũng… cũng ổn.”
“Tôi nghe nói cô xem cho không ít người?”
Tôi cúi đầu:
“Xin lỗi, tôi không kiểm soát được.”
Sếp cười.
“Tôi không trách cô.” Ông nói, “ngược lại, tôi còn muốn cảm ơn cô.”
Tôi ngẩng đầu, hơi ngơ ngác.
“Cô biết không, từ sau khi cô bói ra chuyện của Chu Chính Hải ở tiệc thường niên, mấy vấn đề ngầm trong công ty đều bị lộ ra.” Sếp nói, “sau khi Chu Chính Hải rời đi, chúng tôi kiểm tra tài khoản của ông ta, phát hiện số tiền ông ta chuyển đi mấy năm nay không chỉ hai triệu, mà là hơn ba triệu. Một vài dự án do ông ta phụ trách cũng có vấn đề. Nếu không có cô, những chuyện này có lẽ còn bị giấu rất lâu.”
Tôi không biết nên nói gì.
“Còn nữa,” sếp nói tiếp, “sau khi chị Lưu bên tài chính tìm lại khoản hai mươi nghìn, tiện thể phát hiện một lỗ hổng trong quy trình kế toán. Hiện giờ toàn bộ quy trình tài chính đã được tối ưu. Chuyện của cô bé lễ tân tuy chỉ là chuyện nhỏ, nhưng cũng nhắc mọi người chú ý văn hóa nơi công sở.”
Ông nhìn tôi, ánh mắt hơi nghiêm túc.
“Khương Vãn, cô có từng nghĩ, cái ‘tật’ này của cô có lẽ không phải khuyết điểm, mà là thiên phú không?”
Tôi sững ra.
“Tôi biết cô vẫn luôn muốn kiểm soát.” Ông nói, “nhưng cô có nghĩ tới không, có những sự thật vốn cần được nói ra.”
Tôi im lặng một lúc.
“Nhưng… nói ra sẽ làm người khác tổn thương.”
“Thứ làm người khác tổn thương là bản thân sự thật, không phải người nói ra.” Sếp nói, “hơn nữa, sự thật bị che giấu còn làm người ta tổn thương hơn sự thật được nói ra.”
Tôi không biết nên trả lời thế nào.
Sếp đứng dậy, vỗ vai tôi.
“Cứ làm tốt việc của cô. Có gì cần giúp thì cứ tìm tôi.”
Tôi bước ra khỏi văn phòng, đứng ngoài hành lang suy nghĩ rất lâu.
Tiểu Vương chạy tới:
“Khương Vãn, cô sao vậy?”
Tôi nhìn cô ấy, bỗng nói:
“Tiểu Vương, đối tượng mập mờ của cô thật sự không được đâu. Đổi người đi. Tiểu Lý bên phòng kỹ thuật không tệ, cậu ấy thích thầm cô lâu rồi.”
Tiểu Vương sững người:
“Sao cô biết Tiểu Lý thích thầm tôi?”
Tôi há miệng.
Lại nói rồi.
Nhưng lần này tôi không hối hận.
Vì đó là sự thật.
Cậu ấy đúng là thích thầm cô ấy.
Hơn nữa nói ra, có thể tốt cho cả hai.
Tiểu Vương đơ ra ba giây, rồi đỏ mặt.
“Cô… cô đừng nói bừa…”
“Tôi không nói bừa.” Tôi nói, “cô tự đi xem bài đăng mới nhất trên trang cá nhân của cậu ấy đi, bài đầu tiên chính là về cô.”
Tiểu Vương quay người chạy mất.
Tôi nhìn bóng lưng cô ấy, bỗng cảm thấy sếp nói đúng.
Có những sự thật, đúng là cần được nói ra.
Dù tôi sẽ quê tới mức muốn độn thổ.
Nhưng quê thì quê thôi.
Hai tháng sau tiệc thường niên, chuyện của bà Chu được giải quyết.
Bà thuê luật sư giỏi nhất, kiện Chu Chính Hải ra tòa. Trùng hôn, chuyển dịch tài sản, biển thủ công quỹ, ba tội danh đủ khiến ông ta khốn đốn.
Ngày ra tòa, bà Chu gửi cho tôi một tin nhắn:
“Cảm ơn cô.”
Tôi trả lời:
“Đừng cảm ơn tôi, hãy cảm ơn chính bà.”
Chaporia
Bình Luận (0)