“Em còn thản nhiên vậy sao?”
“Không hề thản nhiên.” Tôi cúi đầu xoa xoa bụng, “Nhưng trốn cũng trốn rồi, bị anh bắt về cũng đành chịu. Anh muốn báo cảnh sát thì báo, muốn khởi kiện thì kiện. Nhưng mà những đứa trẻ…”
Tôi ngẩng đầu lên.
“Bọn trẻ là con ruột của anh, anh không thể không nhận.”
Vẻ mặt anh rạn nứt trong giây lát.
Đúng vậy, sự kiểm soát biểu cảm của Lục Cảnh Thâm cuối cùng cũng xuất hiện lỗ hổng.
“Anh nói không nhận từ khi nào?”
“Vậy anh tới tìm em, là vì bọn trẻ?”
“Anh tới tìm em, là bởi vì…”
Anh dừng lại.
Cánh cửa đột nhiên hé mở.
An An mặc bộ đồ ngủ hình khủng long, dụi dụi mắt đứng ở cửa.
“Mẹ ơi, bố ơi, hai người cãi nhau à?”
Tôi và Lục Cảnh Thâm đồng thời im bặt.
“Không có đâu bảo bối, bố mẹ đang bàn chuyện thôi.”
“Vậy tối nay bố có thể ở lại không ạ?”
An An bước tới, kéo tay Lục Cảnh Thâm, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên.
Đứa bé ba tuổi, đôi mắt vừa to vừa sáng, giống hệt bố nó.
Lục Cảnh Thâm cúi đầu nhìn con, biểu cảm phức tạp đến mức tôi không đọc ra được thông điệp gì.
“Được.” Anh nói.
Tối hôm đó, Lục Cảnh Thâm ngủ trên ghế sofa ngoài phòng khách.
Người đàn ông cao một mét tám bảy, co ro trên chiếc sofa rách nát dài một mét rưỡi, bên cạnh đặt chiếc cốc Cừu Vui Vẻ.
Tôi đứng ở cửa phòng ngủ nhìn một cái, rồi lặng lẽ đóng cửa lại.
Sáng hôm sau, tôi bị tiếng động dưới bếp đánh thức.
Chạy ra xem thì thấy Lục Cảnh Thâm đang làm bữa sáng.
Khu bếp của căn nhà trọ này chỉ vỏn vẹn hai mét vuông, vóc dáng của anh chen chúc trong đó, xoay người cũng khó khăn.
Nhưng anh đã nấu xong cháo kê, trứng ốp la, còn hấp cả bí đỏ.
An An và Ninh Ninh đã ngồi sẵn trước bàn, mép dính đầy vết cháo.
“Anh…”
“Ăn xong anh đưa An An đi học, mấy giờ em làm?”
“Tám giờ.”
“Kịp đấy.”
Tôi hé miệng định nói gì đó, rồi lại thôi.
Bỏ đi.
Mặc kệ anh ta có mục đích gì, cứ ăn no rồi tính.
Ăn sáng xong, anh thật sự một tay bế Ninh Ninh, một tay dắt An An, đưa đứa lớn tới trường mầm non.
Sau đó giao đứa nhỏ cho bà Vương hàng xóm.
Tôi đi theo phía sau, nhìn anh cười nói xã giao với bà Vương.
“Bác gái, ngày thường cảm ơn bác đã giúp đỡ chăm sóc Ninh Ninh ạ.”
Bà Vương nhìn anh sáng rực cả mắt: “Đây là nhà cô cậu hả? Ây dà, tiểu Tô bảo không còn nữa, tôi còn tưởng…”
“Bác gái!” Tôi vội vàng ngắt lời, “Không còn nữa là không còn ở thành phố này, anh ấy đi công tác rồi ạ!”
Bà Vương bừng tỉnh: “À à, vậy thì tốt, vậy thì tốt.”
Lục Cảnh Thâm nhìn tôi với ánh mắt đầy thâm ý.
Tôi chột dạ né tránh ánh nhìn của anh.
Đưa bọn trẻ xong, anh đi theo tôi đến tận cửa siêu thị.
“Em định làm việc ở cái nơi thế này bao lâu nữa?”
“Sao vậy? Ở đây rất tốt mà.”
“Em vác cái bụng bầu bảy tháng, đứng quầy thu ngân cả ngày, chân không sưng à?”
Tôi cúi đầu nhìn cổ chân sưng phù của mình.
Quả thật rất sưng.
Nhưng chuyện này không liên quan đến anh.
“Lục Cảnh Thâm, rốt cuộc anh muốn làm gì? Nếu đến để hỏi tội, tôi đã nhận sai rồi. Nếu muốn giành quyền nuôi con, chúng ta có thể thương lượng. Nhưng đừng…”
“Đừng gì?”
“Đừng giả làm người tốt.”
Ánh mắt anh lạnh lùng trong chốc lát.
“Giả làm người tốt?”
“Ba năm qua anh diễn đủ rồi, không đúng, lúc mất trí nhớ là thật. Nhưng bây giờ anh đã khôi phục trí nhớ rồi, anh là Lục Cảnh Thâm, Lục tổng nói một là một hai là hai ở thành phố A. Anh sẽ chẳng thực sự bận tâm đến một cô trợ lý quèn từng lừa gạt anh đâu.”
Anh không nói gì.
Lát sau, anh lấy từ túi áo khoác dạ ra một phong thư, đặt vào tay tôi.
“Mở ra xem đi.”
Tôi xé phong bì.
Bên trong là một tờ giấy xét nghiệm ADN.
Lục An An và Lục Ninh Ninh, xác suất quan hệ cha con với Lục Cảnh Thâm: 99.9999%.
“Anh đi làm xét nghiệm ADN à?”
“Làm ngay cái ngày khôi phục trí nhớ ba tháng trước.”
Tay tôi cầm tờ kết quả hơi run run.
“Vậy nên?”
“Vậy nên bọn trẻ là con anh. Em cũng nói rồi đấy, là con ruột của anh.”
Anh bước tới một bước.
“Đồ của tôi, tôi sẽ không nhường cho ai cả.”
“Bao gồm cả em.”
Cửa tự động của siêu thị “bíp” một tiếng mở ra.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, tay nắm chặt tờ kết quả xét nghiệm.
Anh nói “bao gồm cả em” là có ý gì?
Tôi là đồ của anh á?
Không đúng, tôi là kẻ lừa đảo, không phải là đồ vật.
Mặc dù cũng xêm xêm nhau.
“Đồng chí Tô Niệm Niệm! Trễ giờ rồi!” Bà chủ ở bên trong gọi vọng ra.
“Tới đây tới đây!”
Tôi nhét tờ kết quả vào túi, chạy tót vào siêu thị.
Cả ngày hôm đó tôi cứ thẫn thờ, quét sai mã vạch tới bảy lần, quét nhầm cây bắp cải của bác lớn tuổi thành cua hoàng đế, suýt nữa thì bị khiếu nại.
Tan làm về nhà, trước cửa đỗ một chiếc xe bảo mẫu.
Bốn người bước xuống xe: Một vú em chăm đẻ, một bảo mẫu chăm trẻ, một chuyên gia dinh dưỡng, một bác sĩ sản khoa.
Lục Cảnh Thâm đứng cạnh xe, hai tay đút túi quần.
“Anh thuê đấy.”
“Em không cần.”
“Em cần. Trường mầm non của An An đã chuyển đến trường tốt nhất Nam Thành, Ninh Ninh ban ngày có bảo mẫu trông, em không cần phải đến siêu thị làm nữa.”
“Dựa vào đâu mà em phải nghe lời anh?”
“Dựa vào việc anh là bố của bọn trẻ.”
Anh bước đến trước mặt tôi.
“Niệm Niệm, em lừa anh ba năm. Lẽ ra anh nên tống em vào đồn cảnh sát mới phải.”
Tôi nuốt nước bọt.
“Nhưng anh không làm vậy. Em biết vì sao không?”
“… Vì sao?”
“Vì kỹ năng lừa người của em quá tệ.”
Cái gì?
“Ngày đầu tiên em bước vào phòng bệnh nói là vợ anh, y tá đã báo cho anh biết là không tra ra người này.”
“Anh chỉ mất trí nhớ chọn lọc, không nhớ được người và việc, nhưng khả năng phán đoán logic thì vẫn bình thường. Một người phụ nữ mặc đồ vỉa hè xông vào nhận là vợ anh, mà anh lại tin á?”
Não tôi “oanh” một tiếng nổ tung.
“Vậy anh…”
“Anh chọn tin em.”
Anh nhìn tôi, ánh đèn kéo dài chiếc bóng của anh.
“Bởi vì hôm đó trong phòng bệnh có mười mấy người bước vào, thư ký, luật sư, cổ đông, những người tự xưng là người nhà. Mỗi người bước vào đều đang toan tính lợi ích, ánh mắt còn lạnh lùng hơn cả máy móc trong phòng ICU.”
“Chỉ có em, một cô trợ lý nhỏ anh chưa từng gặp mặt, khóc đến mức nước mũi giàn giụa, câu đầu tiên thốt ra là: Chồng ơi anh có bị đau ở đâu không.”
Mũi tôi bỗng chốc cay xè.
“Cho nên anh hùa theo diễn với em suốt ba năm.”
“Em tưởng em đang lừa anh, thực ra từ đầu tới cuối…”
“Là anh đang lừa em.”
Tôi đứng lặng tại chỗ, đầu óc trống rỗng.
Vậy ra ba năm nay, không phải tôi lừa anh.
Là anh, Lục Cảnh Thâm, vị thương nhân khôn ngoan nhất thành phố A, giả vờ ngốc nghếch, mặc cho một cô trợ lý nhỏ làm vợ anh ba năm, sinh cho anh hai đứa con, trong bụng còn đang mang thai đứa thứ ba???
“Anh bị bệnh à!” Câu nói này buột miệng thốt ra.
Anh nhướng mày.
“Anh đã biết em là kẻ lừa đảo, tại sao… tại sao còn cùng em… chuyện đó…”
Tôi lắp bắp, mặt nóng ran như có thể rán trứng.
Chuyện đó.
Chính là chuyện đó đấy.
Chuyện sinh con ấy.
Sắc mặt anh không đổi: “Vì em là người do anh chọn.”
“Chọn sao? Anh chọn một kẻ lừa đảo làm vợ?”
Chaporia
Bình Luận (0)