“Còn chân thật hơn những kẻ tính kế anh nhiều.”
Tôi cứng họng.
Chị bảo mẫu đằng đằng hắng giọng: “Cái đó… đồ đạc chúng tôi chuyển vào luôn nhé?”
“Chuyển đi.” Lục Cảnh Thâm nói.
“Đừng chuyển!” Tôi nói.
“Chuyển.”
“Anh…”
“Niệm Niệm.” Anh hạ thấp giọng, chỉ mình tôi nghe thấy, “Em chạy trốn nửa tháng, anh tìm em nửa tháng. Bây giờ em có hai lựa chọn.”
“Thứ nhất, chấp nhận sự giúp đỡ của những người này, ngoan ngoãn dưỡng thai, đợi sinh con xong chúng ta từ từ tính sổ.”
“Thứ hai, em tiếp tục chạy, anh tiếp tục tìm. Mang theo ba đứa con mà chạy, em chạy không thoát khỏi tay anh đâu.”
Tôi nhìn anh.
Anh nhìn tôi.
Đây không phải là thương lượng, đây là tối hậu thư.
“… Cách thứ nhất.” Tôi thỏa hiệp.
Khóe miệng anh khẽ cong lên một biên độ cực nhỏ, xẹt qua rồi biến mất.
“Ngoan.”
Ngoan cái đầu anh.
Nhưng quả thực tôi chạy không nổi nữa rồi.
Bụng to, con nhỏ, túi rỗng không, anh lại còn tìm tới tận cửa.
Nhận mệnh thôi Tô Niệm Niệm.
Cứ như vậy, Lục Cảnh Thâm đã ở lỳ lại căn nhà trọ một phòng khách một phòng ngủ của tôi.
Nói chính xác hơn là chen chúc mà ở.
Nhà trọ chật hẹp, tôi và hai đứa nhỏ ngủ trong phòng ngủ, anh tiếp tục ngủ trên ghế sofa ngoài phòng khách.
Chị bảo mẫu ở một phòng trọ khác thuê ngay sát vách, bảo mẫu thì sáng đến tối về.
Chuyên gia dinh dưỡng mỗi ngày mang tới ba bữa chính cộng thêm hai bữa phụ.
Bác sĩ sản khoa mỗi tuần đến kiểm tra một lần.
Mức sống của tôi chỉ sau một đêm đã từ dưới mức hộ nghèo vọt thẳng lên mức trung lưu.
Nhưng tôi chẳng an tâm chút nào.
Bởi vì sau khi khôi phục trí nhớ, Lục Cảnh Thâm không hề chạm vào tôi nữa.
Trước đây, trong ba năm mất trí nhớ, đêm nào anh cũng phải ôm tôi ngủ, bám chặt lấy tôi như con koala, tay nhất định phải đặt lên bụng tôi thì mới ngủ được.
Bây giờ anh ngủ ngoài sofa, giữ khoảng cách lịch sự với tôi.
Ban ngày anh vẫn nấu cơm, trông con, đưa đón An An như bình thường.
Buổi tối đợi bọn trẻ ngủ say, anh lại ngồi ngoài phòng khách xử lý công việc của công ty.
Có lúc nửa đêm tôi tỉnh dậy đi vệ sinh, đi ngang qua phòng khách, thấy anh ngồi trên chiếc sofa rách bươm, ánh sáng xanh từ màn hình laptop chiếu rọi lên gương mặt anh.
Trông anh rất mệt mỏi.
Nhưng anh chưa từng thể hiện điều đó trước mặt tôi.
Tối ngày thứ ba, tôi không nhịn được nữa.
“Công ty của anh không cần về quản lý sao?”
“Xử lý từ xa.”
“Cơ ngơi hàng trăm tỷ của tập đoàn Lục thị, anh xử lý từ xa á?”
“Ừ.”
“Anh không sợ xảy ra chuyện à?”
“So với công ty, chuyện ở đây quan trọng hơn.”
“Chuyện gì cơ?”
Anh ngẩng lên nhìn tôi.
“Em.”
Tôi lại bị nghẹn lời.
Người đàn ông này nói lời âu yếm mà cứ như ký hợp đồng vậy, mặt không biến sắc, nhưng câu nào cũng bắn trúng hồng tâm.
“Em thì có gì quan trọng chứ…”
“Tô Niệm Niệm.” Anh gập laptop lại, “Em nợ anh một lời giải thích.”
“Em nói em mê nhan sắc của anh. Lý do này quá nực cười rồi. Nhưng anh cần sự thật.”
Tôi tựa lưng vào khung cửa phòng ngủ, không lên tiếng.
“Tại sao lại là em? Hàng ngàn nhân viên của Lục thị, em chỉ là một cô trợ lý nhỏ ở bộ phận hành chính. Tin tức anh bị tai nạn xe hơi đã bị phong tỏa, làm sao em có thể đến bệnh viện ngay từ lúc đầu được?”
“…”
“Lúc em khóc lóc nhận là vợ anh, trên tay em còn có một vết sẹo, giống hệt vết sẹo trên cánh tay anh. Tại sao?”
Tôi theo bản năng nắm chặt tay phải lại.
Vết sẹo đó, là chuyện của ba năm trước.
Vụ tai nạn giao thông đó.
Tôi không muốn nói.
Nhưng ánh mắt của anh cho tôi biết, anh đã điều tra ra được gì đó rồi.
“Vụ tai nạn của anh…” Giọng tôi rất khẽ, “Không phải là tai nạn ngoài ý muốn.”
Ánh mắt anh khẽ động.
“Là có người động tay vào phanh xe của anh.
Hôm đó anh tăng ca rất muộn, trợ lý đều về hết rồi, chỉ còn em ở lại phòng hành chính sắp xếp tài liệu. Em nhìn qua camera giám sát… thấy có người đi từ bãi đỗ xe ra, lấm la lấm lét.”
“Em đã gọi điện cho anh, nhưng không ai nghe máy.”
“Lúc em lao xuống thì anh đã nổ máy xe rồi. Em chặn trước đầu xe anh…”
Tôi khựng lại một chút.
“Xe anh không phanh lại được, tông thẳng vào dải phân cách bên đường. Em bị mảnh vỡ văng trúng làm rạch một đường trên tay.”
“Anh không nghe thấy gì sao?”
Anh im lặng.
“Lúc đó anh đã bất tỉnh rồi.”
“Em gọi 120, đi theo xe cấp cứu tới bệnh viện. Anh vào phòng phẫu thuật, lúc ra thì đã mất trí nhớ.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi anh tỉnh lại, nhìn em hỏi Cô là ai.”
Tôi cười nhẹ một cái.
“Lúc đó người em toàn là máu, đứng trước giường anh, tay vẫn đang chảy máu. Y tá kéo em đi xử lý vết thương, anh nắm chặt tay em bảo: Đừng đi, trên người em đang có thương tích.”
“Anh không nhớ em là ai, nhưng thấy em bị thương, phản ứng đầu tiên của anh là bảo em đừng đi.”
Tôi sụt sịt mũi.
“Cho nên em mới thốt ra câu nói đó, em là vợ anh.”
“Không phải vì mê nhan sắc của anh.”
“Mà là vì… khoảnh khắc đó em nghĩ, nếu em không nói câu này, những kẻ bên cạnh anh sẽ xé xác anh mất. Anh vừa mất trí nhớ, chẳng nhớ cái gì, mấy gã cổ đông với những kẻ tự xưng là người nhà kia lũ lượt lao vào, miệng thì nói quan tâm, nhưng thực chất đều đang muốn giành quyền ký tên của anh.”
“Em là người không có tư cách nhất. Nhưng em là người duy nhất không muốn lấy đi bất cứ thứ gì từ anh.”
Nói xong những lời này, chính tôi cũng ngớ người ra.
Giống như lần đầu tiên moi hết ruột gan ra nói sự thật.
Phòng khách tĩnh lặng.
Bóng đèn lại nhấp nháy.
“Vậy nên em đã bảo vệ anh suốt ba năm.” Giọng anh rất khẽ.
“Bảo vệ thì không dám nhận. Chỉ là em…”
“Cái gì?”
“Tham lam.”
“Cứ nghĩ cả đời này chẳng bao giờ có cơ hội dây dưa với anh, bỗng nhiên lại có cơ hội. Thế là nghĩ, dù là giả dối, qua được ngày nào hay ngày nấy.”
Anh im lặng.
Rất lâu sau, anh nói một câu khiến tôi càng hoang mang hơn.
“Kẻ động tay vào phanh xe của anh, đã tìm ra rồi.”
Tim tôi nhảy thót.
“Là ai?”
“Ngày mai em sẽ biết.”
“Ý anh là sao?”
“Đi ngủ đi.” Anh mở laptop lên lại, không nhìn tôi nữa, “Ngày mai có người tới.”
Tôi mang theo một bụng đầy dấu chấm hỏi về phòng ngủ.
Mười giờ sáng hôm sau, chuông cửa reo.
Tôi ra mở cửa.
Người đứng ngoài cửa là một người phụ nữ.
Khoảng ngoài ba mươi, trang điểm tinh xảo, áo khoác dạ là hàng mẫu mới năm nay, túi xách phiên bản giới hạn, từ đầu đến chân toát lên hai chữ “lắm tiền”.
Cô ta nhìn thấy tôi, đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó khóe miệng nhếch lên một nụ cười.
“Cô chính là Tô Niệm Niệm?”
“Cô là?”
“Tôi là vị hôn thê của Lục Cảnh Thâm.”
Cô ta nhìn lướt vào trong.
“À không đúng, phải nói là cựu hôn thê. Dù sao thì trong ba năm anh ấy mất trí nhớ, cô đã làm thay phần việc của tôi rồi.”
Tay tôi vẫn đặt trên tay nắm cửa.
Lục Cảnh Thâm từ phòng khách bước ra, đứng phía sau lưng tôi.
“Thẩm Thanh, cô tới đây làm gì?”
Người phụ nữ tên Thẩm Thanh kia đẩy tôi ra, đi thẳng vào trong.
“Cảnh Thâm, anh mất tích nửa tháng, cả thành phố A đang đồn ầm lên chuyện anh mất trí nhớ bị một người đàn bà từ đâu chui ra lừa gạt suốt ba năm qua. Mẹ anh sốt ruột đến mức phải nhập viện rồi, anh có biết không?”
Cô ta liếc mắt nhìn quanh một vòng căn nhà trọ, khẽ nhíu mày.
“Đây là nơi anh đang sống hả?”
Sau đó cô ta nhìn thấy An An và Ninh Ninh đang thò đầu ra từ phòng ngủ.
Hai cậu bé nhút nhát rụt rè nhìn người dì xinh đẹp xa lạ này.
Sắc mặt Thẩm Thanh biến đổi.
“Hai đứa này là…”
“Con trai tôi.” Lục Cảnh Thâm đáp.
“Anh…”
Chaporia
Bình Luận (0)