20px

Toàn là những món mặn tôi vừa học trên mạng, nêm nếm gia vị trong nơm nớp lo sợ.

Từ Mẫn Hoa nếm thử một miếng thịt lợn chua ngọt.

“Hơi chua.”

“… Cháu thêm chút đường nhé.”

“Không cần.” Bà gắp thêm một miếng, “Tôi ăn nhạt, chua một chút là vừa.”

Lục Cảnh Thâm múc cho bà một bát canh.

“Mẹ, uống canh đi.”

“Thôi đi.” Từ Mẫn Hoa lườm anh một cái, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy bát canh.

Bữa cơm này ăn xong, tôi cảm thấy mình bị giảm thọ ba năm.

Buổi tối sau khi dỗ dành bọn trẻ ngủ xong, Từ Mẫn Hoa gọi tôi ra một góc.

“Tô Niệm Niệm, tôi nói vài lời, cô nghe cho rõ đây.”

“Vâng.”

“Thứ nhất, tôi không thích cô.”

Không nằm ngoài dự đoán.

“Thứ hai, mắt nhìn người của con trai tôi đôi lúc cũng hơi kém, nhưng những quyết định nó đưa ra tôi thường không can thiệp.”

Đây là kiểu phát ngôn tiêu chuẩn kép gì vậy.

“Thứ ba, chuyện cô lừa nó, tôi có thể coi như chưa từng xảy ra. Điều kiện là: Cô phải quay về thành phố A, đường đường chính chính xuất hiện với tư cách là Lục phu nhân.”

Tôi sửng sốt.

“Đừng có trốn ở cái nơi khỉ ho cò gáy này nữa. Cô càng lẩn trốn, người ngoài càng nghĩ cô không ra gì.”

“Nhưng quả thật cháu…”

“Quả thật cái gì? Quả thật lừa nó hả?” Bà nhướng mày lên, “Con trai tôi bảo nó đã khôi phục trí nhớ từ ba tháng trước, giả vờ ngốc nghếch suốt ba tháng ròng. Cô nghĩ hai người ai lừa ai?”

Tôi cạn lời.

“Người mà nó đã chọn, chính là người nhà họ Lục. Tôi không ngăn cản, nhưng cô cũng đừng làm mất mặt nhà họ Lục.”

Bà rút ra một tấm thẻ từ trong túi xách.

“Trước khi quay lại thành phố A, đi tân trang lại bản thân đi. Làm tóc, sắm quần áo, chăm sóc da. Cô mà mang bộ dạng này ra ngoài, cả thành phố A sẽ bảo con trai tôi mù mắt mất.”

“Cháu không cần…”

“Cái này không phải cho cô. Là cho đứa cháu trai hoặc cháu gái chưa chào đời của tôi.”

Bà nhìn lướt qua bụng tôi.

“Đang mang thai thì dùng mỹ phẩm dưỡng da loại xịn một chút, tốt cho da của em bé.”

Tôi nhận lấy tấm thẻ, không biết nên nói gì.

“Cảm ơn bác, bác… mẹ.”

Động tác của bà sững lại.

“Tôi đã bảo là gọi bà Từ cơ mà.”

“Vâng ạ.”

Bà bước đi hai bước, rồi quay đầu lại.

“… Lần sau gọi mẹ cũng được.”

Lục Cảnh Thâm đứng ở cuối hành lang, không lên tiếng.

Nhưng tôi có thể thấy dáng vẻ anh tựa vào tường lúc này thoải mái hơn bất cứ lúc nào trong suốt những ngày qua.

Một tuần sau, chúng tôi quay lại thành phố A.

Nói một cách chính xác là, Lục Cảnh Thâm đã sắp xếp hẳn một đoàn xe hoành tráng bao gồm xe chuyên dụng, vú em, bảo mẫu, tài xế rầm rộ tiến từ Nam Thành về thành phố A.

Tôi ngồi ở hàng ghế sau xe bảo mẫu, An An và Ninh Ninh tựa sát vào tôi ở hai bên.

Cảnh vật bên ngoài cửa sổ dần đổi từ những ngôi nhà thấp lè tè của một thành phố nhỏ thành những tòa nhà cao ốc chọc trời.

“Đến rồi.” Lục Cảnh Thâm nói.

Không phải là quay lại căn penthouse ba trăm mét vuông view sông kia.

Mà là một căn biệt thự biệt lập.

Nằm ở khu vực đắc địa nhất thành phố A, có sân trước vườn sau, có hoa cỏ, có khu vui chơi cho trẻ em.

“Mua từ lúc nào vậy?”

“Tuần trước.”

“… Chẳng phải tuần trước anh đang bận thay tã cho Ninh Ninh trong cái nhà trọ kia sao?”

“Thì nhân lúc thay tã tiện tay mua luôn.”

Tôi nhìn anh.

Anh nhìn tôi.

Tôi từ bỏ ý định cố gắng thấu hiểu bộ não của người có tiền.

Ngày đầu tiên dọn vào nhà mới, thư ký Chu của Lục Cảnh Thâm đã tới.

“Lục tổng, chuyện công ty…”

“Mai đi.”

“Nhưng…”

“Ngày mai.”

Thư ký Chu mang vẻ mặt đau khổ rời đi.

Lục Cảnh Thâm sắp xếp ổn thỏa cho hai đứa nhỏ, sau đó đi tới trước mặt tôi.

“Tô Niệm Niệm.”

“Dạ?”

“Từ giờ phút này trở đi, em là Lục phu nhân.”

“Em không…”

“Không phải thương lượng.” Anh lấy ra một chiếc hộp nhỏ.

Mở nắp.

Nhẫn kim cương.

Rất to, rất sáng, to đến mức tôi nghi ngờ liệu có đeo vừa ngón tay không.

“Nợ em từ ba năm trước.” Anh nói.

“Nợ em cái gì cơ?”

“Một lời cầu hôn chính thức.”

Anh quỳ một gối xuống.

Người đàn ông cao một mét tám bảy, quỳ một gối ngay giữa phòng khách của căn biệt thự mới này, tay giơ chiếc nhẫn kim cương sáng chói mắt.

Đằng sau lưng là An An và Ninh Ninh đang bò lê bò lết trên sàn nhà, cùng cái bụng bầu bảy tháng rưỡi của tôi.

Cảnh tượng này, chẳng lãng mạn chút nào.

Thậm chí còn hơi buồn cười.

Nhưng nước mắt tôi lại rơi xuống một cách không tranh khí.

“Lấy anh nhé.” Anh nói, “Lần này là thật.”

“Anh không sợ em lại lừa anh sao?”

“Kỹ năng lừa người của em quá tệ, anh không ngại bị em lừa thêm lần nữa đâu.”

Tôi bật cười trong nước mắt.

“Vâng.”

Anh đeo nhẫn vào tay tôi.

An An chạy tới ôm lấy chân anh: “Sao bố lại quỳ thế ạ?”

“Bố đang cầu xin mẹ.”

“Cầu xin gì ạ?”

“Cầu xin mẹ đừng bỏ chạy nữa.”

An An ngẫm nghĩ một lúc, cũng quỳ xuống luôn.

“Mẹ đừng bỏ chạy nha!”

Ninh Ninh không hiểu mô tê gì, thấy mọi người quỳ, cũng “bịch” một tiếng nằm nhoài ra đất.

“Bố! Mẹ!”

Mình tôi đứng đó, trước mặt là cả nhà quỳ gối ngay ngắn chỉnh tề cộng thêm một nhóc tỳ đang nằm nhoài.

Đứa trong bụng đạp một cái.

Được rồi.

Cả nhà sum vầy đông đủ.

Ngay ngày tin tức cầu hôn bị lộ ra ngoài, giới thượng lưu thành phố A nổ tung.

Không phải kiểu “lan truyền quy mô nhỏ” đâu.

Mà là kiểu nổ tung lên “top 1 tìm kiếm” luôn.

#Tổng_tài_Lục_thị_cầu_hôn_trợ_lý_từng_chăm_sóc_mình_lúc_mất_trí_nhớ#

#Tô_Niệm_Niệm_là_ai#

#Sự_thật_ba_năm_mất_trí_nhớ_của_Lục_Cảnh_Thâm#

Đủ các phiên bản câu chuyện được chia sẻ điên cuồng trên mạng.

Người thì bảo tôi là đồ tâm cơ, lợi dụng lúc người ta mất trí nhớ để trèo cao.

Người thì bảo tôi là trà xanh, bề ngoài ngây thơ nhưng thực chất thủ đoạn thâm sâu.

Cũng có người bảo đây là câu chuyện tình yêu hay nhất năm, còn cuốn hơn cả phim truyền hình.

Khu bình luận cãi nhau om sòm.

Tôi úp màn hình điện thoại xuống bàn, không muốn xem nữa.

Lục Cảnh Thâm cầm điện thoại của tôi lên, xem lướt qua hai cái.

“Để bụng à?”

“Hơi hơi.”

“Vậy anh bảo bộ phận truyền thông xử lý chút nhé.”

“Xử lý thế nào?”

Ngày hôm sau, tài khoản chính thức của tập đoàn Lục thị đăng một bản thông báo.

Không phải một bài viết giải thích dài dòng.

Mà chỉ có một bức ảnh.

Trong bức ảnh đó, tôi ngồi trên chiếc ghế băng dài ngoài hành lang bệnh viện, cả người dính đầy máu, tay phải quấn băng gạc, tay trái nắm chặt một tờ phiếu khám bệnh.

Đó là ảnh cắt từ camera giám sát trong đêm tai nạn ba năm trước.

Dòng chữ đi kèm chỉ có một câu: “Đây là người đã cứu mạng tôi ba năm trước. —— Lục Cảnh Thâm”

Khu bình luận lật ngược thế cờ chỉ trong vòng mười phút.

“Vãi, hóa ra Tô Niệm Niệm từng cứu mạng Lục Cảnh Thâm?”

“Vậy ra không phải cô ấy lừa anh ta, mà là anh ta nợ cô ấy một mạng??”

“Đây mới là toàn bộ câu chuyện chứ!!!”

“Cho hỏi nhận chồng kiểu này ở đâu thế?”

Dư luận hoàn toàn đổi chiều chỉ trong một ngày.

Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu.

Vì ngay sau đó, một thông tin chấn động hơn xuất hiện.

Thẩm Thanh chính thức bị bắt.

Tội danh: Cố ý gây thương tích (chưa thành), và biển thủ quỹ của tập đoàn Lục thị.

Đúng vậy, ngoài vụ tai nạn giao thông, trong ba năm Lục Cảnh Thâm mất trí nhớ, cô ta đã lợi dụng mối quan hệ cổ phần của nhà họ Thẩm tại Lục thị, âm thầm tẩu tán hơn hai trăm triệu tệ tiền vốn.

Tin tức vừa tung ra, những kẻ từng chửi bới tôi trên mạng trước đây đều quay xe đổi hướng.

“So với Thẩm Thanh suýt giết Lục Cảnh Thâm, Tô Niệm Niệm quả là thiên thần.”

“Một bên cứu mạng, một bên đoạt mạng, chọn ai còn phải hỏi nữa sao?”

“Nhà họ Thẩm cũng chẳng tốt đẹp gì, ngày xưa chẳng phải vì nhòm ngó Lục thị nên mới liên hôn sao.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...