Tôi mang theo một thùng sản phẩm của “Tiểu Niệm Đầu”, toàn bộ các sản phẩm, mỗi loại một mẫu.
“Chị à, ngày đó chị cưu mang một người phụ nữ xa lạ vác bụng bầu, dắt theo hai đứa con. Ân tình đó em luôn ghi tạc trong dạ.”
Hốc mắt chị chủ ửng đỏ.
“Ân tình gì đâu chứ, chẳng qua thấy cô đáng thương…”
“Không phải đáng thương. Là chị thiện lương.”
Tôi rút ra một phong bì.
“Trong này là ba trăm ngàn tệ. Không phải để trả ơn, mà là khoản đầu tư. Vị trí siêu thị của chị rất tốt, nếu cải tạo lại một chút thì có thể làm thành cửa hàng thực phẩm tươi sống phục vụ cư dân xung quanh. Nếu chị đồng ý, em sẽ giúp chị tìm nguồn hàng.”
Chị chủ run rẩy nhận lấy chiếc phong bì.
“Niệm Niệm…”
“Chị, ngày tháng rồi sẽ tốt lên thôi.”
Đó là câu nói chị ấy đã từng an ủi tôi.
Giờ tôi mượn lại để dành tặng chị.
Năm năm sau.
An An lên tám tuổi, đang học lớp ba, học lực tàm tạm, nhưng điểm thể dục lúc nào cũng nhất lớp, y hệt bố.
Ninh Ninh sáu tuổi, đang học mẫu giáo lớn. Nó không còn vấp ngã liên miên nữa… à không, vẫn ngã, nhưng không thèm khóc.
Tri Niệm bốn tuổi, đường nét càng lớn càng giống tôi, nhưng tính cách thì y xì đúc bố, ít nói, lì lợm và luôn làm theo ý mình.
Lúc lên ba, có người trêu chọc con bé: “Tri Niệm à, lớn lên cháu muốn gả cho người như thế nào?”
Tri Niệm mặt tỉnh rụi đáp: “Gả cho người giàu.”
Tất cả những người có mặt lúc đó đều sững sờ.
Lục Cảnh Thâm nhìn con gái với biểu cảm không thể tả nổi.
“Ai dạy con nói thế hả?”
Tri Niệm: “Bố bảo thế mà. Bố nói mẹ là người thông minh nhất, khi chọn được người giàu nhất để gả.”
Tôi suýt nữa thì phun ngụm nước vừa uống.
“Lục Cảnh Thâm!!! Anh dạy con cái kiểu gì thế hả!!!”
“Anh không có ý đó, câu gốc anh nói không phải thế…”
“Vậy ý anh là sao!”
“Nguyên văn anh nói là ‘mẹ con rất thông minh, chọn đúng người phù hợp với mẹ nhất’. Tự nó hiểu thành người giàu đấy chứ.”
Tri Niệm gật đầu chắc nịch: “Phù hợp nghĩa là giàu.”
An An giơ tay hưởng ứng: “Con cũng muốn làm người giàu.”
Ninh Ninh hùa theo: “Con cũng thế!”
Tôi vỗ trán.
Gia đình này.
Vào năm thứ năm, doanh thu hàng năm của “Tiểu Niệm Đầu” cán mốc một tỷ tệ.
Tôi đã xây dựng được chỗ đứng riêng trong giới kinh doanh tại thành phố A, không còn là “Vợ của Lục Cảnh Thâm” mà là “Tô Niệm Niệm – Người sáng lập Tiểu Niệm Đầu”.
Người ta gọi tôi là “Tô tổng”.
Hoặc là “Hiện tượng mới nổi trong lĩnh vực đồ mẹ và bé”.
Truyền thông thì thích dùng cái tiêu đề giật gân: “Từ lừa đảo kết hôn đến khối tài sản tỷ tệ, năm năm cô tạo nên một kỳ tích.”
Đối với những tít báo này, tôi có thái độ ba không: không phủ nhận, không giải thích, và cũng không bận tâm.
Bởi vì những điều thực sự quan trọng, không nằm trên mặt báo.
Mà nằm ở gia đình.
Trong tiếng gọi “Mẹ ơi con đi học về rồi” của An An mỗi buổi chiều đi học về.
Trong cái bĩu môi hờn dỗi của Ninh Ninh lúc bị vấp ngã đòi mẹ “thổi thổi”.
Trong lời thì thầm “Mẹ ơi hôm nay trông mẹ đẹp lắm” rúc vào lòng của bé Tri Niệm.
Trong thói quen hâm một ly sữa ấm mỗi đêm bất kể về muộn ra sao của Lục Cảnh Thâm.
Thẩm Thanh vẫn đang thi hành án trong tù, còn hai năm nữa là được mãn hạn.
Nghe nói cô ta đã học nghề làm bánh ngọt.
Triệu Chính Hòa và Tiền Hải Minh đã phải chịu án tù.
Lâm Phong rời thành phố A, đến một thành phố nhỏ không ai quen biết để làm lại từ đầu.
Việc kinh doanh của nhà họ Thẩm sa sút đi nhiều, nhưng không đến nỗi phá sản, Lục Cảnh Thâm đã không dồn họ vào đường cùng.
Tôi từng hỏi anh: “Tại sao lại không làm vậy?”
Anh bảo: “Không cần thiết. Chà đạp một kẻ khi họ đã rơi xuống đáy vực là việc làm vô nghĩa.”
“Thế sao hồi xưa anh tàn độc thế?”
“Hồi xưa chưa có em.
”
Tai tôi lại đỏ bừng.
Lễ kỷ niệm năm năm ngày cưới, Lục Cảnh Thâm tặng tôi một món quà.
Không phải nhẫn, dù sự thật là năm nào anh cũng tặng một chiếc.
Đó là một cuốn album ảnh.
Mở trang đầu tiên ra…
Đó là một bức ảnh mờ mờ cắt từ camera giám sát. Tại vị trí làm việc khuất nhất trong phòng hành chính Lục thị, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa đang gục mặt ăn hộp cơm trưa.
Là ngày đầu tiên tôi vào công ty làm việc.
Trang thứ hai, bức ảnh chụp kỷ niệm ngày trao đổi quà Giáng sinh. Ở hàng cuối cùng, có một cô gái đang kiễng chân, nghển cổ ngó về một hướng.
Là tôi. Tôi đang mải nhìn anh.
Trang thứ ba, bức ảnh cắt từ camera hành lang bệnh viện trong đêm xảy ra vụ tai nạn, tôi cả người đầy máu, nắm chặt tay anh, sống chết không buông.
Tiếp theo đó là…
Hình ảnh tôi bế An An mới lọt lòng, mệt mỏi rã rời tựa vào thành giường bệnh ngủ thiếp đi.
Tôi ngồi thụp dưới đất thay tã cho Ninh Ninh, đầu tóc bù xù lộn xộn.
Tôi ôm chiếc bụng bầu bự chảng, khom lưng quét mã vạch ở quầy thu ngân siêu thị.
Tôi đứng bơ vơ ở sân ga xe lửa Nam Thành, đẩy chiếc xe nôi trẻ em, một thân một mình.
Tất cả đều là những bức ảnh chụp lén.
Và trong không có bất kỳ tấm nào có mặt anh.
Nhưng mọi bức ảnh đều chứng minh một điều…
Anh vẫn luôn dõi theo tôi.
Từ đầu đến cuối.
“Anh chụp những tấm ảnh này từ bao giờ?” Giọng tôi run lên.
“Một số là trích xuất từ camera giám sát. Còn lại là anh cho người chụp lén sau này.”
“Thế còn bức ảnh ở ga xe lửa thì sao?”
“Hôm đó lúc anh đến ga thì chuyến tàu của em đã chạy rồi.”
“Anh rượt theo suốt hai trăm cây số. Nửa chừng thì bị thư ký Chu gọi về giải quyết việc của Thẩm Thanh.”
“Anh rượt theo… rượt theo tàu hỏa á?”
“Ừ.”
“Bằng cách nào cơ?”
“Lái ô tô. Trên đường cao tốc.”
Tôi trừng mắt nhìn anh.
Người đàn ông này, lái xe truy đuổi một chuyến tàu hỏa rỉ sét trên đường cao tốc.
Đuổi ròng rã hai trăm cây số.
“Anh điên rồi sao?”
“Chắc là thế.”
“Lỡ may xảy ra chuyện…”
“Sẽ không. Tay lái của anh rất vững. Hơn nữa, lần trước khi anh gặp tai nạn xe, có người đã cứu anh. Lần này, dẫu có xảy ra chuyện, thì mọi thứ đều xứng đáng.”
Tôi lật đến trang cuối cùng.
Đó là bức ảnh chụp trong đám cưới của chúng tôi.
Anh nắm lấy tay tôi, tôi khoác trên mình bộ váy cưới trắng tinh khôi, đằng sau là năm trăm bàn khách khứa.
Bên dưới bức ảnh có một dòng chữ nhỏ.
Là nét chữ của anh.
“Tô Niệm Niệm, em lừa anh ba năm. Anh lừa em một đời.”
Tôi đóng cuốn album lại.
Những giọt nước mắt lăn dài trên bìa cuốn album.
“Ăn nói ngớ ngẩn.”
“Đó là sự thật.”
Tôi ngước mắt nhìn anh.
Anh đứng dưới ánh đèn phòng khách, dáng vẻ hệt như lúc anh ở trong phòng bệnh tám năm về trước.
Đẹp đẽ đến mê hồn.
“Lục Cảnh Thâm.”
“Anh nghe.”
“Nếu thời gian quay trở lại, khoảnh khắc anh nằm trên giường bệnh và hỏi em ‘Cô là ai’…”
“Thì em vẫn sẽ nói câu nói đó.”
“Câu nào cơ?”
“Em là vợ anh.”
Anh bật cười.
Bước lại gần ôm lấy tôi.
Anh tựa cằm lên đỉnh đầu tôi.
“Anh biết mà.”
Ở phía xa, An An dắt theo Ninh Ninh và Tri Niệm lao xuống cầu thang.
“Bố mẹ ôm nhau kìa! Bố mẹ ôm chúng con với!”
Ba đứa nhóc chạy ào tới, chen vào giữa chúng tôi.
Cả nhà quây quần bên nhau.
Lộn xộn, ồn ào.
Trái ngược hoàn toàn với bầu không khí tĩnh mịch của căn phòng bệnh tám năm về trước.
Nhưng đây mới là chân thực.
Đây mới là cuộc đời thật sự, một cuộc đời mà Tô Niệm Niệm tôi đã dùng một lời nói dối để đánh đổi.
Chaporia
Bình Luận (0)