5
Mấy ngày sau đó, hành vi của ông có chút khác thường.
Ông bắt đầu thu dọn những thứ đồ cũ kỹ của mình.
Mấy bộ quần áo thay giặt được ông gấp lại ngay ngắn.
Những đôi dép cỏ và đồ tre do ông đan cũng được ông sắp xếp rất cẩn thận.
“Ông ơi, ông đang làm gì vậy?”
Tôi tò mò hỏi.
“Dọn dẹp một chút, nhìn cho gọn gàng.”
Câu trả lời của ông rất đơn giản.
Nhưng tôi luôn cảm thấy có gì đó không ổn.
Ông còn bắt đầu đi đi lại lại trong sân, như thể đang đo đạc thứ gì đó.
Có lúc ông ngồi xổm ở góc tường, đưa tay sờ sờ mặt đất.
“Ông ơi, ông đang tìm gì à?”
“Không tìm gì, chỉ là xem thử thôi.”
Ông đứng dậy, phủi bụi trên tay.
“Cái sân này cũng khá chắc.”
Tôi không hiểu tại sao ông lại quan tâm đến việc sân có chắc hay không.
Nhưng tôi không nghĩ nhiều.
Vì trong nhà còn rất nhiều việc phải lo.
Bụng vợ ngày càng lớn, chúng tôi phải bắt đầu chuẩn bị đón thêm một sinh mệnh mới.
Mà điều đó lại cần một khoản tiền không nhỏ.
Đêm hôm đó, tôi bị tiếng gọi khẽ của ông đánh thức.
“Cháu ngoan, cháu ngoan.”
Giọng ông rất nhẹ, nhưng mang theo một sự gấp gáp.
Tôi mở mắt ra, thấy ông đứng bên giường, trong tay cầm thứ gì đó.
“Ông ơi, có chuyện gì vậy?”
Tôi khẽ hỏi, sợ làm tỉnh vợ bên cạnh.
“Cháu đi theo ông.”
Ông ra hiệu, bảo tôi theo ông ra ngoài.
Tôi mặc áo, rón rén đi theo ông ra sân.
Ánh trăng rất sáng, chiếu rõ cả sân.
Tay ông đang run, kiểu run này không giống bình thường.
Không phải vì tuổi già, mà giống như vì kích động, hoặc là căng thẳng.
“Cháu ngoan, ông có thứ này cho cháu.”
Giọng ông hơi khàn, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định.
Tôi thấy trong tay ông là một gói nhỏ được bọc kín bằng giấy dầu.
Lớp giấy đã ngả vàng, mép còn hơi rách, trông rất cũ.
“Thứ này, ông đã giấu hơn ba mươi năm rồi.”
Ông nắm rất chặt, như thể gói đó còn quan trọng hơn cả mạng sống.
“Vốn định mang theo xuống mồ, nhưng thấy các cháu vất vả như vậy…”
Giọng ông bắt đầu run lên, trong mắt ánh lên nước.
Tôi chưa từng thấy ông khóc.
Cho dù là ngày bị bác cả đẩy sang nhà tôi.
Cho dù là lúc bệnh nặng nằm trong bệnh viện.
Nhưng bây giờ, trong đêm khuya này, dưới ánh trăng lạnh, tôi nhìn thấy nước mắt trong mắt ông.
“Ông ơi, ông…”
Tôi định nói gì đó, nhưng ông ngăn lại.
“Cháu đừng nói, nghe ông nói hết đã.”
Ông trịnh trọng đặt gói đồ vào tay tôi.
Gói đó rất nặng, nặng hơn vẻ bề ngoài rất nhiều.
“Thứ này vốn là định chia cho mấy anh em các cháu.”
Ông nói rất chậm, từng chữ như ép ra từ trong lòng.
“Nhưng bây giờ, ông quyết định đưa cho cháu trước.”
Tôi muốn mở ra xem ngay bên trong là gì.
Nhưng ông giữ tay tôi lại.
“Để mai hãy xem, nhớ kỹ, chuyện này tuyệt đối không được nói với bác cả.”
Ánh mắt ông trở nên rất nghiêm túc, thậm chí có chút đáng sợ.
“Cũng đừng nói với bất kỳ ai.”
Tôi gật đầu, dù trong lòng đầy nghi hoặc.
“Ông ơi, rốt cuộc đây là cái gì?”
“Ngày mai cháu sẽ biết.”
Ông buông tay, lùi lại một bước.
“Cháu ngoan, điều ông hối hận nhất cả đời này là đã không sớm nhìn rõ lòng người.”
Lời ông khiến tôi càng thêm mơ hồ.
“Nhưng bây giờ, ông đã nhìn rõ rồi.”
Nói xong, ông quay người trở về căn chòi của mình.
Để lại tôi đứng một mình trong sân, tay ôm gói đồ bí ẩn.
Mặt trăng bị mây che khuất, sân lập tức tối xuống.
Nhưng trong lòng tôi lại dấy lên một tia hy vọng khó nói thành lời.
Đêm đó tôi gần như không ngủ.
Gói đồ được đặt ngay bên cạnh gối.
Tôi đã vô số lần muốn mở ra, nhưng đều cố nhịn.
Vì tôi đã hứa với ông sẽ đợi đến sáng.
Trời vừa sáng, tôi đã dậy.
Ông đã ngồi ngoài sân, đang tập vài động tác thể dục buổi sáng.
Thấy tôi đi ra, ông chỉ gật đầu, không nói gì.
Vợ vẫn còn ngủ, tôi nhẹ nhàng đi ra góc sân.
Xác nhận không có ai chú ý, tôi cẩn thận mở gói giấy dầu.
Thứ bên trong khiến tôi sững sờ.
Mấy đồng bạc trắng sáng bóng dưới ánh sáng ban mai.
Còn có một quyển sổ tiết kiệm đã ố vàng, trên bìa in mấy chữ “Ngân hàng Nhân dân Trung Quốc”.
6
Tôi run run mở cuốn sổ tiết kiệm ra.
Bên trong ghi chằng chịt lịch sử gửi rút tiền.
Khoản gửi cuối cùng là năm 1987, số tiền là 8000 tệ.
8000 tệ của năm 1987, tương đương với bao nhiêu tiền bây giờ?
Tôi nhanh chóng tính nhẩm trong đầu.
Khi đó tiền lương của tôi mỗi tháng chỉ có mấy chục.
8000 tệ quả thật là một khoản tiền khổng lồ.
Tôi cầm cuốn sổ, tay không ngừng run lên.
Điều này có nghĩa là gì?
Có nghĩa là ông vẫn luôn giả nghèo.
Có nghĩa là ông hoàn toàn có thể không cần dựa vào chúng tôi mà sống.
Có nghĩa là ông có đủ tiền để đi bất cứ nơi nào ông muốn.
Vậy tại sao ông lại phải chịu ấm ức ở nhà tôi?
Tại sao phải chịu ánh mắt lạnh nhạt của vợ tôi?
Tại sao lại sống trong cái chòi nhỏ chật hẹp kia lâu như vậy?
Trong đầu tôi tràn ngập vô số dấu hỏi.
Ông đi tới, nhìn thấy cuốn sổ trong tay tôi.
“Xem rồi à?”
Chaporia
Bình Luận (0)