20px

Tất cả đều chân thật đến rợn người.

Không phải mơ.

Từ sau đêm ở phòng giải phẫu hôm đó, thế giới quan của Trần Thập bắt đầu sụp đổ từng mảng.

Anh ta vẫn đúng giờ đến trung tâm pháp y mỗi ngày, vẫn mặc áo mổ thẳng thớm, đeo khẩu trang, đội mũ, mang găng, dao mổ trong tay vẫn chính xác như mọi khi.

Chỉ là… bàn tay đó thỉnh thoảng lại khựng lại một nhịp.

Ánh mắt sắc bén vốn quen thuộc ấy, mỗi lần bước vào phòng lạnh hay nhà xác, đều sẽ vô thức liếc quanh các góc phòng.

7

Và khi chỉ còn một mình đứng trước bàn mổ, đối mặt với cơ thể vô hồn trước mặt, sau gáy anh ta luôn có cảm giác lạnh lạnh mơ hồ không dứt.

Dần dà, anh trở nên ít nói bất thường.

Đồng nghiệp bắt đầu xì xầm:

“Dạo này bác sĩ Trần bị vụ án nào hành hạ à? Nhìn khí áp thấp đến đáng sợ…”

Chỉ có tôi biết, anh ta đang tiêu hóa.

Đang vùng vẫy.

Đang cố dùng “khoa học” mà anh ta tin tưởng để lý giải cái trải nghiệm… vốn dĩ chẳng thể lý giải kia.

Và công việc của tôi… cũng bắt đầu có những giao điểm rất kỳ lạ với công việc của anh ta.

Một tháng sau, ở vùng ven thành phố phát hiện một xác nữ bị vứt trong tòa nhà bỏ hoang.

Cái chết cực kỳ quái dị – không hề có thương tích chí mạng nào trên cơ thể, nhưng gương mặt méo mó kinh hoàng, mắt trợn trừng, như thể trước lúc chết đã thấy thứ gì khủng khiếp tận cùng.

Trần Thập được giao phụ trách khám nghiệm.

Khi quá trình giải phẫu đi đến giữa chừng, anh đang lấy mẫu dịch dạ dày thì đèn mổ phía trên đột ngột nhấp nháy dữ dội, phát ra tiếng “xẹt xẹt” chói tai.

Ánh sáng chập chờn, lúc sáng lúc tối.

Nhiệt độ trong phòng giảm mạnh.

Trên tường bắt đầu xuất hiện một lớp sương trắng mỏng có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Một mùi khét nồng nặc không biết từ đâu bỗng lan ra, át hết mùi formalin và sát trùng trong phòng.

Trần Thập ngẩng đầu, sắc mặt tái mét.

Anh ta cố giữ bình tĩnh, quét mắt về phía bảng điều khiển điện, muốn tìm nguyên nhân.

Ngay lúc đó, khóe mắt anh bỗng thấy nơi góc tối của phòng giải phẫu… hình như có thứ gì đó đang… bò.

Quả nhiên – chỉ một giây sau, một bóng đen lẫn đỏ nhòe nhoẹt – toàn thân là oán khí đặc quánh, lao thẳng về phía anh!

“Tần Duyệt!!” – Trần Thập hét lớn về phía cánh cửa đang trống không.

Tôi – vốn đã ẩn thân ngoài cửa – ngay khi nghe anh gọi tên mình liền đẩy cửa xông vào.

Một tay rút ra lá bùa dẫn lôi, quăng thẳng về hướng anh ta.

“Chỉ!”

Lá bùa dẫn lôi xé gió, đánh trúng bóng oán khí đang nhào tới!

“GÀO–!!”

Một tiếng gào thét rợn người của ác linh vang lên trong không khí

(Trần Thập chỉ cảm thấy ù tai, tim đập loạn nhịp).

Luồng oán khí đen đỏ dưới tác dụng của bùa dẫn lôi bắt đầu cuộn trào, bốc cháy và co rút lại.

Chỉ vài giây sau, nơi đó chỉ còn một làn khói xanh lơ lửng cùng vài dấu cháy xém đen kịt.

Đèn lập tức ổn định lại, nhiệt độ trong phòng cũng tăng lên, mùi khét nhanh chóng tan biến.

Tôi bước đến bên bàn mổ, liếc nhìn gương mặt đông cứng vì sợ hãi của cô gái, rồi quay sang nhìn Trần Thập vẫn đang chưa hoàn hồn, thở dốc vì kinh hoàng.

“Cô ấy chết vì sốc tâm lý cực độ dẫn đến ngừng tim đột ngột.”

Tôi nói bằng giọng bình thản, đầu ngón tay đặt lên ấn đường lạnh toát của nạn nhân, truyền ra một tia linh lực yếu ớt.

“Cảnh cuối cùng cô ấy thấy trước khi chết là một màn ‘ma ám’ do chủ nợ dựng nên để ép cô trả nợ.

Không ngờ tim cô ấy yếu, bị dọa đến mức chết tại chỗ.

Chủ nợ sợ lộ chuyện nên mới vứt xác ở đây để che giấu.”

Trần Thập giật mình, tròn mắt nhìn tôi rồi lại nhìn xác chết.

“Tàn dư vừa rồi…”

Tôi chỉ vào vết cháy đen đang tan biến dưới đất, “…là oán niệm và sợ hãi bị cưỡng ép tách khỏi cơ thể lúc chết, sau đó được âm khí nơi này nuôi dưỡng thành ác linh.

Bây giờ, đã được thanh tẩy.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...