20px

Tôi rút la bàn ra, kim chỉ hướng giờ đã ổn định, không còn dao động bất thường.

Trần Thập há miệng định nói, cuối cùng chỉ có thể hít sâu một hơi, tháo kính đang mờ mồ hôi rồi lau mạnh.

Lần này, anh ta không phản bác.

Ánh mắt nhìn tôi đầy phức tạp, rồi lại nhìn thi thể và dấu cháy dưới đất.

Một lúc lâu sau, anh mới khẽ nói:

“Cảm ơn.”

Anh đeo lại kính, cầm dụng cụ lên, tiếp tục cúi xuống thực hiện khám nghiệm.

Động tác vẫn chuẩn xác như mọi khi, chỉ là bóng lưng ấy… dường như nặng nề hơn rất nhiều.

Tôi biết, bức tường “chủ nghĩa duy vật tuyệt đối” trong lòng Trần Thập… đã sụp đổ một mảng lớn.

Về sau, tôi còn giúp Trần Thập giải quyết thêm vài ca phức tạp nữa.

Anh ta không còn bài xích sự tồn tại của tôi nữa, thậm chí bắt đầu quan sát tôi xử lý những việc “vô hình” bằng một thái độ rất giống… nghiên cứu.

Anh vẫn ít nói, nhưng ánh mắt nhìn tôi đã không còn lạnh nhạt và hoài nghi như trước, mà thay vào đó là chút gì đó giống… tin tưởng?

Thậm chí có lẽ là… ngưỡng mộ?

Cho đến cái đêm mưa hôm ấy.

Phòng giải phẫu sáng đèn rực rỡ, nhưng không khí lại nặng nề đến nghẹt thở.

Trên bàn mổ inox, là một thân thể bé xíu được phủ khăn trắng.

Chỉ có đôi chân nhỏ nhắn, tái nhợt thò ra ngoài.

Trần Thập đứng quay lưng về phía cửa, mặc blouse trắng.

Bóng lưng đơn độc, cô tịch.

Anh chưa động dao, hai tay chỉ chống lên mép bàn lạnh ngắt, vai khẽ run.

8

Không khí trong phòng… trộn lẫn mùi sát trùng và bi thương nồng nặc.

Tôi đẩy cửa bước vào, Bạch Tiểu U mới liếc thấy hình dạng trên bàn liền “á!” một tiếng, bịt mắt rồi vội vàng trốn ra ngoài.

“Tôi biết rồi, lão Chu vừa báo tôi.”

Tôi nói nhỏ.

Trong điện thoại, lão Chu nói có phát hiện xác một bé trai bị bạo hành đến chết, chết rất thảm, chưa rõ danh tính.

Hồ sơ được chuyển sang trung tâm pháp y, Trần Thập là người tiếp nhận.

Thân người Trần Thập khẽ cứng lại.

Anh không quay đầu, phải vài giây sau mới khẽ khàng lên tiếng:

“…Là một bé trai, khoảng bốn tuổi…

Cơ thể có nhiều vết gãy cũ, suy dinh dưỡng nghiêm trọng, nội tạng bị tổn thương…

Vết thương chí mạng là phần đầu…

Bị đánh mạnh liên tiếp bằng vật tù…”

Anh nghẹn lại, không nói nổi nữa.

Hai tay chống bàn nổi đầy gân xanh.

Tôi cảm nhận được oán khí đau buồn từ linh hồn đứa trẻ.

Ngoái đầu nhìn sang một góc bàn mổ.

Một bóng dáng nhỏ bé mờ mờ đang cuộn mình nơi đó, ôm gối, cúi đầu, vai run run, mỏng manh gần như trong suốt.

Trần Thập đột ngột ngẩng đầu nhìn về góc ấy – dù không thấy gì, nhưng… anh cảm nhận được.

Khoé mắt anh đỏ lên, anh giật kính xuống, lau mặt một cách thô bạo.

“Tần Duyệt…” – Anh nhìn tôi, gấp gáp.

“Cô giúp tôi… cho tôi gặp thằng bé một lần được không?”

“Tôi muốn biết nó… có sợ không? Có đau không? Có thấy tủi thân không?

Nó có lời nào muốn nói không?

Tôi…”

Anh hít sâu, nói đầy khẩn cầu:

“Tôi muốn ôm nó một cái.”

Tôi lấy ra nước mắt trâu đặc chế và một nhành liễu nhỏ.

“Có thể sẽ hơi rát.”

Tôi nói khẽ, rồi bôi chất lỏng vào mí mắt dưới của anh, dùng nhành liễu nhúng chu sa, vẽ một lá bùa nhỏ giữa ấn đường anh.

Trần Thập nhắm mắt.

Lúc anh mở ra…

Cảnh trước mắt khiến cơ thể anh lập tức cứng đờ.

Cơ thể Trần Thập khựng lại một nhịp rồi lùi về sau nửa bước.

Nhưng khi thấy linh hồn bé con càng co rúm lại vì hành động ấy, anh lập tức dừng lại.

“Đừng sợ… đừng sợ…”

Anh từ từ ngồi xuống, hạ thấp người để ngang tầm với linh hồn nhỏ.

“Nhóc con… xin lỗi nhé… chú có làm con sợ không? Đừng lo… chú không phải người xấu đâu… chú chỉ muốn nhìn con một chút thôi…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...