20px

Linh hồn bé nhỏ rụt rè ngẩng đầu.

Gương mặt nhợt nhạt loang đầy nước mắt, đôi mắt to tròn tràn ngập sợ hãi và mơ hồ.

Nhưng khi chạm vào ánh mắt dịu dàng, đầy đau lòng và yêu thương của Trần Thập, nước mắt của nhóc càng tuôn nhiều hơn.

“Đừng khóc… đừng khóc nữa…”

Trần Thập dang hai tay, thật chậm rãi và nhẹ nhàng ôm lấy, mặc dù cánh tay anh xuyên qua cơ thể trong suốt và lạnh buốt kia.

Linh hồn bé con lập tức ngừng nức nở.

Nhóc nhìn người chú đang khóc mà vẫn cố gắng cười dịu dàng với mình, đôi mắt đầy ngỡ ngàng.

Nhóc lao tới, vòng tay bé xíu và mờ ảo siết chặt cổ Trần Thập, chôn gương mặt lạnh ngắt vào hõm cổ ấm áp của anh.

Không có xúc cảm, chỉ là một cảm giác lạnh thấu xương.

Nhưng Trần Thập lại cảm nhận rõ rệt – có một linh hồn bé bỏng đang run rẩy bám lấy mình, tìm kiếm chút ấm áp cuối cùng.

Anh nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài.

Giữ nguyên tư thế ôm trong không khí, cúi đầu khẽ áp má vào “vệt lạnh vô hình” ấy.

“Ngoan nào… đứa bé ngoan… không sao rồi… mọi thứ qua rồi… đừng sợ nữa…”

“Chú sẽ giúp con… tìm về nhà… tìm bố mẹ… và bắt những kẻ làm hại con phải trả giá…”

Anh cứ thì thầm lặp đi lặp lại như thế.

Trong vòng tay anh, linh hồn bé con không còn run nữa.

Nỗi sợ và ấm ức dần dần được thay thế bằng sự bình yên.

Cơ thể nhỏ nhắn ấy dần phát ra một luồng ánh sáng trắng dịu nhẹ, ấm áp và thuần khiết.

Ánh sáng ngày một rực rỡ rồi tan dần.

Vòng tay Trần Thập trở nên trống rỗng.

Trần Thập vẫn giữ nguyên tư thế ôm trống rỗng, ngồi thu mình trong góc phòng, nước mắt rơi ướt cả vạt áo blouse trắng trước ngực.

Phải một lúc lâu sau, anh mới khó khăn đứng dậy, bước chân lảo đảo.

Anh bước đến bên bàn giải phẫu, cầm lại dao mổ và nhíp.

Tay vẫn vững vàng, nhưng ánh mắt… đã hoàn toàn đổi khác.

Anh cúi người xuống, lưỡi dao mổ rơi xuống chính xác.

Giọng anh trầm thấp nhưng dứt khoát, hướng về máy ghi âm – cũng là như thể đang nói với linh hồn bé bỏng vừa rời đi:

“Bệnh án mã số: XC-0721.

Giới tính: nam. Tuổi: khoảng 4 tuổi.

Kiểm tra bề mặt thi thể: phát hiện nhiều vết tụ máu và sẹo cũ, phù hợp với biểu hiện bị bạo hành kéo dài.

Tứ chi và xương sườn có nhiều dấu hiệu gãy cũ đã lành…

Xương sọ có ba điểm lõm mới, phù hợp với việc bị đánh nhiều lần bằng vật cứng…”

Âm thanh đó vang vọng trong phòng mổ lạnh lẽo.

Lúc đó, tôi mới thật sự hiểu được sứ mệnh của Trần Thập.

Công việc pháp y không chỉ là tìm ra nguyên nhân cái chết, mà còn là giúp người chết nói lời tạm biệt cuối cùng với thế giới.

9

Bất kể họ chết thế nào – thảm khốc, đáng sợ, hay ghê tởm ra sao – anh vẫn phải tìm ra dấu vết cuối cùng trong cơ thể họ.

Anh là người đầu tiên lắng nghe câu chuyện họ để lại.

Tôi lặng lẽ rời khỏi phòng, nhẹ nhàng khép cửa.

Bên ngoài, Bạch Tiểu U đang lau nước mắt không tồn tại của mình.

“Huhu… cảm động quá Duyệt Duyệt… anh pháp y tốt bụng thật…”

“Im đi, lắm lời.”

Tôi thì thầm, tay khẽ lau khoé mắt hơi ướt.

Nhìn cánh cửa đóng chặt, tôi biết… Trần Thập của ngày hôm nay, đã không còn là Trần Thập của trước kia nữa.

Giữa tôi và anh ấy… đã có thứ gì đó thay đổi mãi mãi.

Ba tháng sau, nhà tổ họ Tần đèn hoa rực rỡ.

Cuộc hôn nhân sắp đặt từng bị chúng tôi cười nhạo… sau một chuỗi ngày hỗn loạn, sụp đổ tam quan, cùng nhau điều tra án mạng (và bắt ma), cuối cùng cũng tiến hóa đến hình thái cuối cùng của nó – lễ đính hôn.

Hội trường được trang trí tao nhã và ấm áp, đèn chùm pha lê phản chiếu ánh sáng lấp lánh rực rỡ.

Tôi mặc bộ lễ phục đặt may riêng, nhìn Trần Thập trong bộ vest chỉnh tề, tóc chải gọn không lệch một sợi, đang bước về phía tôi dưới ánh mắt của hai bên gia đình, quan khách (và cả Bạch Tiểu U đang lơ lửng giữa không trung, hào hứng xoay vòng vòng).

Anh ấy đi đến trước mặt tôi, không nói gì ngay, mà rút từ túi áo vest trong ra một chiếc hộp nhung màu xanh đậm hình chữ nhật.

Chiếc hộp bật mở — bên trong không phải kim cương lấp lánh, mà là một con dao mổ nhỏ, ánh kim loại lạnh lẽo lóe sáng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...