Không Thuộc Về Tôi/Chương 12C. 12
20px

“Chuyện gì?”

“Ông ấy bảo nếu anh không về, ông ấy sẽ tiếp tục. Cho đến khi anh phải vác mặt về mới thôi.”

“Vậy anh định làm gì?”

“Không về.”

“Rồi sao nữa?”

“Rồi khiến ông ấy không còn lý do gì để chèn ép anh nữa.”

“Nghĩa là sao?”

“Khiến thành tựu của studio này lớn mạnh đến mức ông ấy bắt buộc phải công nhận. Lớn mạnh đến mức nếu ông ấy chèn ép anh, đồng nghĩa với việc ông ấy tự đập nát danh tiếng trong ngành của chính mình.”

Đó là một mục tiêu vô cùng khó khăn.

Nhưng không phải là không thể.

Trong hai tháng tiếp theo, tôi và Chung Dữ bước vào trạng thái làm việc điên cuồng.

Mỗi ngày mở cửa từ 8 giờ sáng, đến 11 giờ đêm mới đóng cửa.

Anh may quần áo, tôi lo phần vận hành.

Tài khoản WeChat tăng từ năm nghìn lên hai mươi ba nghìn người theo dõi.

Series “Lột xác người thường” cập nhật đến tập 12.

Tập hot nhất là thay đổi phong cách cho một cô lao công năm mươi tuổi — Chung Dữ may cho cô một chiếc váy lanh màu đỏ bã trầu, tôi phối cho cô một chiếc khăn quàng cổ và một đôi giày vải canvas.

Trong video, khi cô lao công nhìn thấy mình trong gương, cô đã đưa tay bịt miệng khóc.

Video đó đạt hơn 200.000 lượt xem.

Bình luận được nhiều người thích nhất viết: Ai cũng xứng đáng được mặc một bộ quần áo khiến bản thân mình tỏa sáng.

Dòng bình luận đó là do tôi viết.

Lượng khách hàng ngày một tăng.

Gói dịch vụ tiệc cưới trọn gói của Hỷ Duyệt Thời Quang đã chốt được 6 đơn, giá trị trung bình mỗi đơn là 48.000 tệ.

Ngoài ra, lượng khách lẻ hẹn trực tiếp qua WeChat cũng đạt mức hơn ba mươi đơn mỗi tháng.

Doanh thu tháng vượt qua ngưỡng 350.000 tệ (khoảng hơn 1,2 tỷ VNĐ).

Cửa tiệm bốn mươi mét vuông đã không còn đủ sức chứa.

Chúng tôi chuyển địa điểm.

Vị trí mới nằm trên tầng hai của một căn biệt thự kiểu Tây cổ giữa trung tâm thành phố, rộng một trăm hai mươi mét vuông.

Tầng một là quán cà phê, đi qua cầu thang là lên thẳng studio.

Tiền thuê nhà đắt gấp năm lần chỗ cũ, nhưng hoàn toàn xứng tầm với tệp khách hàng hiện tại.

Ngày chuyển nhà, lúc bê thùng đồ cuối cùng, tôi phát hiện ra một thứ dưới gầm quầy thu ngân của tiệm cũ.

Bó hoa khô đó.

Hoa baby và hoa cát cánh trắng.

Bó hoa đầu tiên Chung Dữ tặng tôi.

Tôi mang nó đến tiệm mới, đặt trên quầy thu ngân mới ở đúng vị trí cũ.

Chung Dữ nhìn thấy, nhưng không nói gì.

Nhưng hôm đó, khi đang giúp tôi treo rèm cửa, anh lôi từ trong túi ra một món đồ rồi móc lên thanh treo rèm.

Một chiếc móc khóa hình quả lựu.

“Cái gì thế?”

“Hái từ cây lựu trong sân nhà mẹ anh đấy. Hồi nhỏ bà khắc cho anh.”

Anh đã treo kỷ vật quý giá nhất của mình trong cửa tiệm mới của chúng tôi.

Tôi đứng dưới chiếc móc khóa hình quả lựu đó, ngẩng lên ngắm nhìn hồi lâu.

“Anh chắc chắn muốn treo nó ở đây chứ?”

“Chắc chắn. Từ nay về sau nơi này chính là nhà.”

Tôi biết, thứ anh nhắc đến không chỉ là studio này.

Tháng đầu tiên sau khi tiệm mới khai trương, có một chuyện hệ trọng đã xảy ra.

Thẩm Khả gọi điện tới, giọng hào hứng hơn bình thường.

“Niệm Niệm, có một cơ hội này. Tuần lễ thời trang thành phố sắp tổ chức một hạng mục đặc biệt dành cho các nhà thiết kế độc lập, chỉ được tham dự theo thư mời, có đúng tám suất thôi. Chị đã đăng ký cho bọn em rồi.”

“Tuần lễ thời trang ạ?”

“Đúng thế. Đơn vị tổ chức là Sở Văn hóa thành phố. Tuần lễ thời trang thường niên của thành phố, trước đây toàn là sân chơi của các thương hiệu lớn. Năm nay mới mở thêm hạng mục cho thiết kế độc lập, tạo cơ hội cho các thương hiệu mới tỏa sáng.”

“Viễn Sơn có tham gia không chị?”

“Chắc chắn rồi. Năm nào Viễn Sơn chẳng là nhà tài trợ chính.”

Tim tôi lỡ một nhịp.

Tổ chức một buổi biểu diễn — ngay trên sân nhà của Viễn Sơn.

“Rủi ro lớn lắm.” Chung Dữ nói.

“Em biết.”

“Nếu chúng ta thua ngay trên sân nhà của ông ấy…”

“Thì không được phép thua.”

“Em lấy đâu ra tự tin thế?”

“Bởi vì thiết kế của anh giỏi hơn ông ấy. Chính anh cũng rõ điều đó mà.”

Anh im lặng ba giây.

“Cần chuẩn bị bao nhiêu bộ?”

“Mười hai bộ. Đủ số lượng cho một bộ sưu tập hoàn chỉnh. Chủ đề do anh quyết định.”

“Chủ đề…” Anh trầm ngâm, “Tên là ‘Họ’.”

“Họ?”

“Đúng. Mỗi bộ quần áo tượng trưng cho một người phụ nữ. Chiếc váy của cô lao công, chiếc áo của chị Trần, bộ váy của cô dâu, của phù dâu — mỗi người phụ nữ đều có một bộ quần áo sinh ra để dành riêng cho mình.”

Tôi đứng sững lại.

“Chủ đề này…”

“Sao thế?”

“Quá tuyệt vời.”

Bốn mươi ngày tiếp theo là chuỗi ngày làm việc với cường độ địa ngục.

Mười hai bộ quần áo, mỗi bộ đều may đo thủ công.

Chung Dữ mỗi ngày chỉ ngủ bốn tiếng.

Tôi phụ trách mọi việc nằm ngoài sàn diễn: Điều phối địa điểm, mời người mẫu, dàn dựng tiết mục đi catwalk, mời giới truyền thông, thiết kế hình ảnh, ấn phẩm.

Người mẫu tôi tìm không phải là dân chuyên nghiệp.

Tôi mời mười hai con người thực sự.

Cô lao công, chị Trần, Lý Phương, ba vị khách từng được lột xác từ series người thường trên WeChat, hai khách hàng cô dâu của Hỷ Duyệt Thời Quang, chị Thẩm Khả…

Còn trống ba vị trí.

Trong đó, một vị trí tôi đã mời một người.

“Em chắc chứ?” Chung Dữ hỏi.

“Chắc chắn. Bộ cuối cùng sẽ dành cho em.”

“Em đâu phải người mẫu.”

“Em không cần phải là người mẫu. Em chỉ cần là chính mình thôi.”

Vẫn còn hai chỗ trống.

Trong đó, tôi liên hệ một người cho một vị trí.

Lúc quay số, lòng bàn tay tôi đẫm mồ hôi.

“Alô?”

“Cháu chào cô ạ, cháu là Tô Niệm Niệm.”

“Tô Niệm Niệm nào nhỉ?”

“Cháu là đối tác của Chung Dữ ạ. Lần trước chúng ta từng gặp mặt ở trước cửa tiệm.”

Đầu dây bên kia im lặng.

Không phải số điện thoại của Chung Chính Sơ.

Mà là số của một người khác trong gia đình Chung Dữ — bác cả của anh.

Bác cả của Chung Dữ tên là Chung Ngọc Lan, chị gái ruột của Chung Chính Sơ. Năm xưa sau khi mẹ Chung Dữ qua đời, chính bác cả là người đã chăm lo cho anh suốt ba năm ròng.

Bác cả và Chung Chính Sơ quan hệ cũng không mấy tốt đẹp — bởi vì năm xưa Chung Chính Sơ ở rể, sau này làm ăn khấm khá thì hất cẳng họ Chung bên ngoại ra rìa.

“Cô ơi, chúng cháu đang chuẩn bị cho một buổi biểu diễn ở tuần lễ thời trang. Bọn cháu muốn mời cô đến đi catwalk một đoạn ạ.”

Bác cả hoảng hốt.

“Cô á? Một bà lão sáu mươi tuổi như cô?”

“Chung Dữ có may riêng cho cô một bộ. Anh ấy bảo — bộ này là thiết kế dành riêng cho thế hệ của mẹ anh ấy.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

“Thằng bé, nó sống có tốt không?”

“Anh ấy rất tốt. Hơi vất vả, nhưng sống rất tốt.”

“… Bác sẽ đến.”

Vị trí cuối cùng vẫn để trống.

Cho đến tuần cuối cùng trước buổi diễn.

Có một người chủ động liên hệ với tôi.

Lâm Hoan Hoan.

Tin nhắn của cô ấy rất ngắn: Niệm Niệm, tớ thấy tin tức về tuần lễ thời trang của các cậu rồi. Tớ có thể giúp được gì không?

Tôi nhìn tin nhắn rất lâu.

Trả lời một câu: Cậu đến làm khán giả đi. Tớ chừa ghế hàng đầu cho cậu.

Cô ấy đáp: Được.

Ngày diễn ra tuần lễ thời trang, hai giờ chiều.

Địa điểm là hội trường B của Trung tâm Triển lãm thành phố.

Buổi diễn của Tập đoàn Viễn Sơn nằm ở nửa đầu chương trình, gồm bốn mươi bộ trang phục may sẵn, có dàn người mẫu chuyên nghiệp, âm thanh ánh sáng đạt chuẩn hàng đầu.

Hạng mục thiết kế độc lập của Chung Dữ xếp thứ ba ở nửa sau.

Trong hậu trường không khí vô cùng căng thẳng.

Mười hai người đang thay đồ trong phòng trang điểm.

Cô lao công run rẩy đến mức không đứng vững, tôi giúp cô cài chiếc cúc áo cuối cùng.

“Cô Vương, cô cứ đi bình thường như mọi ngày thôi. Đi đến cuối đường băng, đứng lại một nhịp, rồi quay trở vào.”

“Cô sợ ngã lắm.”

“Mỗi ngày cô đẩy chiếc xe dọn dẹp nặng trịch đi dọc tòa nhà ba mươi tầng còn chẳng ngã, sao đi ở đây ngã được ạ?”

Cô ấy mỉm cười.

Chị Trần diện bộ váy vest liền màu champagne, đứng trước gương rất lâu.

“Lần gần nhất chị ăn mặc trang trọng thế này là hôm đám cưới chị.”

Bác cả của Chung Dữ mặc một bộ sườn xám thêu tay màu xanh đen.

Chung Dữ đã cất công thêu một đóa hoa lựu nhỏ nơi cổ áo cho bà.

Lúc đưa tay vuốt ve đóa hoa lựu ấy, bác cả không nói một lời nào.

Bộ của tôi là bộ ra sân cuối cùng.

Chiếc váy sơ mi bằng lụa tơ tằm màu trắng, kiểu dáng tối giản, đường vai hoàn hảo, thắt eo vừa vặn.

Chính là chiếc váy “thử phom” mà tôi đã lén lấy mặc khi trước — nhưng anh đã làm lại một phiên bản mới.

Mỗi đường kim mũi chỉ đều tỉ mỉ và chắc chắn hơn cả bản gốc.

“Bộ này anh làm mất bao lâu?” Tôi hỏi.

“Không nói cho em biết đâu.”

Buổi biểu diễn bắt đầu.

Đèn tắt dần.

Tiếng nhạc vang lên.

Người bước ra đầu tiên là cô lao công.

Chiếc váy lanh màu đỏ bã trầu dài qua gối, kết hợp cùng chiếc khăn quàng cổ bằng lụa.

Cô đi không nhanh, bước chân hơi loạng choạng.

Nhưng khoảnh khắc cô ngẩng cao đầu, cả khán đài như lặng đi.

Một cô lao công vô cùng bình dị, tóc chải gọn gàng, khuôn mặt trang điểm nhẹ nhàng, khoác lên mình chiếc váy may đo dành riêng cho cô.

Trông cô không giống đang trình diễn thời trang.

Mà giống như đây là lần đầu tiên cô thực sự được người khác nhìn ngắm đàng hoàng.

Người thứ hai là chị Trần.

Thứ ba là cô dâu của Hỷ Duyệt Thời Quang.

Mỗi người xuất hiện, trên màn hình LED phía sau sẽ hiện lên một dòng chữ —

Cô ấy tên là…, cô ấy là…

Dòng chữ của cô lao công là:

Cô ấy tên Vương Tú Anh, cô ấy là người giữ gìn sự sạch sẽ cho ba mươi tầng lầu.

Dòng chữ của chị Trần là:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...