“Đúng, hơn nữa chúng tôi còn phát hiện trong số 3200 vạn tệ dùng để mua căn nhà của chị, có 1500 vạn tệ được chuyển vào tài khoản của Triệu Vĩnh Xương chỉ ba ngày trước giao dịch, và nguồn tiền đó đến từ một tài khoản offshore.”
“Chủ tài khoản đó là ai?”
“Hà Khải Minh.”
Tôi sững lại.
“Anh nói cái gì?”
“Có nghĩa là, một phần tiền Triệu Vĩnh Xương dùng để mua nhà của chị thực chất là do Hà Khải Minh chuyển ra, giữa ba người này tồn tại một vòng luân chuyển tiền khép kín.”
“Ý anh là… họ cùng một phe?”
“Khả năng rất cao, đây là một kế hoạch được dựng lên rất bài bản, chồng chị bán nhà của chị, người mua là bạn học cấp ba, người trung gian là bạn học đại học, ba người phối hợp với nhau để hợp thức hóa dòng tiền rồi chia nhau.”
Đầu tôi ù đi.
“Luật sư Trần, anh từng nói nếu người mua và người bán thông đồng thì không còn là bên thứ ba ngay tình…”
“Đúng, với những chứng cứ này, yêu cầu ‘ngay tình’ của Triệu Vĩnh Xương chắc chắn không được tòa chấp nhận, giao dịch mua bán này gần như chắc chắn sẽ bị tuyên vô hiệu.”
“Vậy căn nhà của tôi…”
“Chị sẽ lấy lại được, không những vậy Triệu Vĩnh Xương còn có thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự với vai trò đồng phạm, chồng chị bày một ván cờ rất lớn, nhưng chỉ cần mối liên hệ giữa các quân cờ bị lộ thì cả bàn cờ sẽ sụp.”
“Những chứng cứ này đủ để xin lệnh bắt chưa?”
“Trong nước đã có thể ký lệnh bắt rồi, còn phía Canada tôi sẽ phối hợp với luật sư địa phương để chuyển hồ sơ sang cảnh sát.”
“Bao lâu?”
“Nhanh thì trong một tuần.”
Một tuần.
Tôi có thể đợi.
Nhưng trong thời gian chờ đó, tình hình lại biến động.
Sáng ngày thứ ba, Mike gọi đến, giọng gấp gáp.
“Niệm An, chồng cô chuyển chỗ ở rồi.”
“Cái gì?”
“Rạng sáng bốn giờ, anh ta lái xe rời đi, mang theo vài vali, đưa con gái và Chu Uyển đi khỏi căn hộ ở Richmond.”
“Bố anh ta đâu?”
“Không đi cùng, vẫn ở lại căn hộ.”
“Họ đi đâu?”
“Chúng tôi bị mất dấu, lúc đó đường vắng, bám sát quá dễ bị phát hiện, theo được khoảng hai mươi phút thì anh ta lên cao tốc số 1 hướng về phía đông rồi cắt đuôi.”
Tim tôi thắt lại.
Hướng đông.
“Mike, cao tốc đó đi đâu?”
“Rất nhiều nơi, Burnaby, Surrey, Abbotsford, xa hơn nữa có thể chạy thẳng đến Calgary.”
“Anh ta đang bỏ trốn?”
“Rất có thể, biết mình bị truy nã lại vừa phát hiện bị Hà Khải Minh lừa, ở lại Vancouver quá nguy hiểm nên muốn tìm nơi hẻo lánh để ẩn.”
“Có cách nào định vị xe không?”
“Xe cũ, không có GPS kết nối, nhưng có thể tra lịch sử qua hệ thống thu phí đường cao tốc.”
“Tra ngay.”
Tôi cúp máy, tay run lên.
Anh ta lại chạy.
Mang theo con gái tôi… lại chạy.
Tôi đứng giữa phòng khách sạn, nhìn ra bầu trời xám xịt ngoài cửa sổ, ép bản thân phải bình tĩnh.
Thứ nhất, anh ta không thể rời Canada, hộ chiếu đã bị đánh dấu.
Thứ hai, mang theo một đứa trẻ bảy tuổi, hành động không thể linh hoạt.
Thứ ba, không còn Hà Khải Minh chống lưng, ở Canada gần như không có mạng lưới.
Anh ta đã bị dồn vào đường cùng.
“Mike, bố anh ta vẫn ở căn hộ đúng không?”
“Đúng.”
“Có thể tiếp cận ông ta không?”
“Cô muốn moi thông tin từ ông ấy?”
“Đúng.”
Mike suy nghĩ vài giây.
“Có thể thử, lấy lý do gì?”
“Cứ nói là nhân viên công ty của Hà Khải Minh, đến xác nhận hồ sơ di trú.”
Mike cười nhẹ.
“Được, chiều tôi đi.”
Đúng năm giờ chiều, điện thoại lại vang lên.
“Niệm An, cô đoán đúng rồi, người già dễ bị hỏi hơn.”
“Ông ta nói gì?”
“Tôi giả danh bên Hà Khải Minh gõ cửa, nói cần xác nhận hồ sơ, ông ta bảo Lâm Trí Viễn không có ở đây, đã đưa con gái đi Kelowna.”
“Kelowna?”
“Đúng, Kelowna là một thị trấn nhỏ cách Vancouver khoảng bốn trăm kilomet về phía đông, nằm bên hồ, người Hoa không nhiều, rất thích hợp để ẩn náu.
”
“Ông ấy có nói cụ thể họ ở đâu không?”
“Không, nhưng có nhắc Lâm Trí Viễn có một người quen ở đó, hình như làm nông trại.”
“Họ gì?”
“Ông ấy nói họ Mã.”
“Đến Kelowna cũng có người quen, anh ta rốt cuộc có bao nhiêu ‘bạn bè’?”
Mike im lặng một nhịp.
“Niệm An, mạng lưới quan hệ của chồng cô rộng hơn chúng ta nghĩ, những người này rất có thể đều là chuẩn bị trước cho lần bỏ trốn này.”
“Vậy thì tra từng người một.”
“Được, tôi sẽ cho người đi Kelowna ngay hôm nay.”
Đêm chờ tin đó dài đến mức nghẹt thở.
Tôi ngồi trước bàn trong phòng khách sạn, trước mặt là bản vẽ dự án Hải Đường Loan, cầm bút lên rồi lại đặt xuống, đầu óc hoàn toàn không còn chỗ cho công việc.
Trong đầu tôi chỉ có Tiểu Hòa.
Bị đánh thức lúc bốn giờ sáng, mơ mơ màng màng bị đưa lên xe, một đứa trẻ nhỏ sợ nhất chính là bị kéo dậy giữa đêm, con bé chắc đã hoảng loạn.
Rồi ngồi trên cao tốc tối om suốt mấy tiếng đồng hồ, đến một nơi xa lạ không quen biết.
Con bé có hỏi bố rằng khi nào mẹ đến không?
Con bé có khóc không?
Tôi không dám nghĩ tiếp.
Màn hình điện thoại sáng lên.
Tin nhắn của mẹ.
“Niệm An, hôm nay mẹ làm bánh hoa quế mà Tiểu Hòa thích nhất, bao giờ con đưa con bé về?”
Tôi gõ mấy chữ rồi xóa.
Cuối cùng chỉ trả lời.
“Sắp rồi mẹ.”
Trưa hôm sau, người của Mike gửi tin.
“Đã tìm được ở Kelowna, chồng cô đang ở một nơi gọi là Nông trại Ánh Dương, chủ là Mã Hồng Ba, là họ hàng xa của anh ta.”
Họ hàng xa.
Kết hôn chín năm, tôi chưa từng nghe đến cái tên này.
“Xác nhận con gái tôi ở đó chưa?”
“Xác nhận rồi, sáng nay có chụp được một bé gái đi lại trong sân sau.”
“Gửi ảnh cho tôi.”
Ảnh được gửi tới.
Chụp từ xa, hơi mờ, nhưng tôi nhận ra ngay.
Con bé mặc chiếc áo khoác đỏ, chiếc áo tôi mua cho nó mùa đông năm ngoái, nó từng nói màu đỏ giống quả dâu, là màu nó thích nhất.
Tôi nhìn bức ảnh rất lâu.
Sau đó cất điện thoại, gọi cho luật sư Trần.
“Luật sư Trần, anh ta ở Kelowna, tôi cần phía Canada hành động ngay.”
“Chị Tô, tôi cũng đang định nói với chị, phía cảnh sát Canada đã xem xét chứng cứ và lệnh truy nã, họ đồng ý phối hợp bắt giữ, dự kiến trong vòng bốn mươi tám giờ sẽ triển khai.”
“Bốn mươi tám giờ?”
“Đúng, họ cần thời gian phối hợp với đơn vị địa phương, Kelowna thuộc khu nội địa của bang British Columbia, do chi nhánh RCMP quản lý.”
Bốn mươi tám giờ.
Hai ngày.
Tôi có thể đợi.
“Sau khi bắt giữ thì Tiểu Hòa sẽ thế nào?”
“Theo luật Canada, khi người giám hộ bị bắt, trẻ vị thành niên sẽ được cơ quan bảo vệ trẻ em tạm thời tiếp nhận, chị cần chuẩn bị sẵn giấy tờ chứng minh quan hệ và quyết định quyền nuôi con để xin quyền giám hộ khẩn cấp.”
“Tôi đã chuẩn bị hết rồi.”
“Tốt, đến lúc đó tôi sẽ nhờ luật sư phía Vancouver đi cùng chị.”
“Cảm ơn.”
“Lần này thật sự sắp rồi.”
Bốn mươi tám giờ.
Với tôi, mỗi phút trôi qua đều dài như một năm.
Ngày đầu tiên, tôi gần như không làm gì.
Chỉ ngồi trong phòng, nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Chiều hôm đó, Hàn Chính gọi đến.
“Cô Tô, phương án mới tôi đã xem rồi.”
“Có vấn đề gì không?”
“Không, tôi chỉ muốn nói là bản này còn tốt hơn bản trước, cô làm sao có thể hoàn thành nhanh như vậy?”
“May mắn thôi.”
Anh ta im lặng một chút.
“Nghe nói gần đây cô gặp chuyện riêng?”
“Ừ.”
“Tôi không hỏi chi tiết, chỉ muốn nói một câu thôi, cô là người thiết kế chuyên nghiệp nhất mà tôi từng gặp, dù xảy ra chuyện gì thì năng lực của cô vẫn ở đó.”
“Cảm ơn.”
“Dự án Hải Đường Loan, tôi đã đề xuất với hội đồng tăng ngân sách, từ 800 vạn tệ nâng lên 1200 vạn tệ.”
“Tăng thêm một nửa?”
Chaporia
Bình Luận (0)