32 ngày biến mất/Chương 11C. 11
20px

Ăn xong, Tiểu Hòa buồn ngủ, mẹ đưa con bé vào phòng.

Tôi và bố ngồi ở phòng khách.

Ông uống một ngụm trà.

“Chuyện nhà cửa thế nào rồi?”

“Đang làm thủ tục lấy lại, khoảng hai tuần nữa xong.”

“Đồ đạc thì sao?”

“Mua lại.”

“Tiền có đủ không?”

“Đủ, tiền dự án Hải Đường Loan đã về, đủ để sửa sang lại.”

Ông gật đầu.

“Sau này định thế nào?”

“Dọn dẹp lại nhà, đưa Tiểu Hòa về ở, công việc vẫn phải tiếp tục.”

“Không nghĩ đến chuyện tìm người khác à?”

Tôi nhìn ông.

“Bố, con vừa ly hôn xong.”

“Bố không có ý giục con, chỉ là hỏi thôi.”

“Con không tìm, ít nhất là bây giờ sẽ không nghĩ đến chuyện đó.”

Bố lại nhấp một ngụm trà.

“Vậy cũng tốt, con sống ổn là được.”

Hai cha con im lặng một lúc.

“Niệm An.”

“Dạ?”

“Con mạnh mẽ hơn bố nghĩ.”

Tôi không trả lời.

Nhưng tôi hiểu ý nghĩa của câu nói đó.

Từ nhỏ đến lớn, bố rất ít khi khen tôi.

Hai tuần sau.

Căn biệt thự ở Cẩm Lan Phủ chính thức được sang lại quyền sở hữu cho tôi.

Tôi đưa Tiểu Hòa đến xem nhà.

Cửa mở ra.

Trống trơn.

Không còn gì cả.

Nhưng ánh nắng vẫn chiếu qua cửa sổ, trải dài trên sàn.

Giàn tử đằng ngoài sân không ai chăm, mọc um tùm, vậy mà vẫn nở hoa.

Tiểu Hòa đứng trong sân, nghiêng đầu nhìn.

“Mẹ ơi, hoa vẫn còn.”

“Ừ, hoa vẫn còn.”

“Vậy mình còn ở đây không?”

“Ở.”

“Phòng của con thì sao?”

“Mẹ sẽ làm lại cho con, con muốn màu gì?”

Con bé nghĩ một chút.

“Vẫn màu xanh bạc hà.”

“Được.”

Tôi ngồi xuống, nhìn vào mắt con.

“Mẹ nói với con một chuyện.

“Chuyện gì?”

“Từ nay về sau, dù có chuyện gì, mẹ cũng sẽ không rời xa con.”

“Mẹ hứa không?”

“Mẹ hứa.”

Con bé đưa ngón tay út ra.

“Ngoắc tay.”

Tôi ngoắc tay với con.

Con bé cười.

Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt nó, ấm áp.

Ba tháng sau.

Dự án Hải Đường Loan hoàn thành.

Trong buổi bàn giao, Hàn Chính nói một câu.

“Đây là dự án thành công nhất tôi từng đầu tư.”

Một trang truyền thông trong giới thiết kế đăng bài phỏng vấn với tiêu đề:

“Tô Niệm An: Năm khó khăn nhất, tạo ra thiết kế tốt nhất.”

Tôi không nhận phỏng vấn.

Để Tiểu Lưu đi thay.

Trong bài, cậu ấy nói:

“Năm nay chị Tô trải qua rất nhiều chuyện, nhưng chưa từng để một dự án nào bị ảnh hưởng.”

Sau khi bài đăng lên, tôi nhận được rất nhiều tin nhắn.

Từ đồng nghiệp, đối tác, khách hàng.

Cả những người xa lạ.

Tôi không trả lời tin nào.

Không phải vì lạnh lùng.

Mà vì thật sự không có thời gian.

Tôi đang bận với dự án tiếp theo.

Trong cuộc họp tổng kết cuối năm của công ty, Ngô Chấn Vũ báo cáo doanh thu.

“Năm nay tổng doanh thu tăng 40%, đóng góp chính đến từ dự án Hải Đường Loan và ba dự án phát sinh sau đó, tất cả đều do Tô Niệm An phụ trách.”

Anh nhìn tôi.

“Niệm An, nói vài câu đi.”

Tôi đứng lên.

“Không có gì để nói, năm sau tiếp tục.”

Cả phòng vỗ tay.

Tan họp, Ngô Chấn Vũ gọi tôi lại.

“Có chuyện này nói với cô.”

“Chuyện gì?”

“Hàn Chính mở công ty mới, muốn mời cô làm cố vấn thiết kế, lương năm 200 vạn tệ, cô cân nhắc đi.”

“Tôi không nhận.”

“Vì sao?”

“Tôi không làm nhân viên cho ai, nếu hợp tác thì làm theo dự án.”

Ngô Chấn Vũ cười.

“Được, tôi trả lời lại.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...