Có lúc là luyện võ.
Có khi là bàn việc quân. Người lấy ra bản báo từ biên cương, hỏi ý kiến của ta.
Thậm chí, có lần đêm khuya phê tấu mệt mỏi, người cũng triệu ta vào, chẳng nói gì, chỉ để ta đứng cạnh.
Trong cung bắt đầu có lời đồn.
Rằng ta được sủng mà kiêu, rằng hoàng thượng quá gần gũi với một nữ võ tướng.
Những lời ấy, ta nghe rồi để đó.
Ta chỉ biết, thân là đại đô úy, trách nhiệm của ta là bảo hộ hoàng thượng, bảo hộ cung cấm.
Những thứ khác, ta không nghĩ tới, cũng không hiểu.
Cho đến một ngày kia, sứ đoàn phương Bắc đến triều cống.
Dẫn đầu là vương tử A Cổ Lạp — đệ ruột của đại hãn Bắc Địch.
Hắn cao lớn như thiết tháp, thô lỗ kiêu ngạo, mắt mọc trên đỉnh đầu.
Trên yến tiệc tiếp đón, hắn uống mấy chén rượu, liền bắt đầu cuồng ngôn loạn ngữ:
“Chiến sĩ phương Bắc chúng ta vừa sinh ra đã biết cưỡi ngựa bắn cung, một chọi mười người Đại Chu còn dư sức!”
“Tướng quân Đại Chu toàn là phường tròn vo béo tốt, chẳng ra cái dạng gì!”
Quần thần đều giận đến xanh mặt, song lại không tiện phát tác — dù sao cũng là khách bang giao.
A Cổ Lạp thấy không ai dám phản bác, càng đắc ý.
Hắn đứng dậy, hành một lễ lấy lệ với hoàng thượng:
“Hoàng đế Đại Chu, nghe nói trong cung của ngươi mỹ nữ như mây.”
“Chi bằng, ban cho ta trăm mỹ nhân, lại thêm nàng gì gì đó… Tiêu Hòa tướng quân, gả cho ta làm tiểu thiếp đi!”
“Như vậy, ta mới công nhận, ngươi xứng làm bằng hữu ngang hàng với A Cổ Lạp ta!”
Lời hắn vừa dứt, đại điện lập tức lặng như tờ.
Ta đứng sau hoàng thượng, tay đã đặt lên chuôi đao.
Ta nhìn thấy sắc mặt người — trong khoảnh khắc ấy, bỗng chốc trầm xuống.
Ý cười trên mặt hoàng thượng hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sát khí băng lãnh, chưa từng thấy nơi người trước nay…
20
“A Cổ Lạp vương tử.”
Thanh âm của hoàng đế vô cùng bình tĩnh,
thế nhưng dưới sự bình tĩnh ấy, là một ngọn núi lửa sắp phun trào.
“Ngươi… đang nói đùa với trẫm sao?”
A Cổ Lạp vì men say mà chưa cảm nhận được hiểm họa gần kề.
“Đùa?” Hắn vỗ ngực cười ha hả, “Bổn vương xưa nay chưa từng nói đùa!”
“Hừ, các ngươi người Đại Chu chẳng phải rất giỏi dùng nữ nhân đổi lấy hòa bình sao? Một nữ tướng thì có gì đáng nói? Về tới trướng trại của Bắc địa chúng ta, nàng ta cũng phải ngoan ngoãn sinh con cho ta mà thôi!”
Nói xong, hắn bật cười sằng sặc.
Đám sứ giả phía sau hắn cũng cười theo, náo loạn khắp điện.
Đối với bọn chúng, đây là một loại sỉ nhục, một kiểu chinh phục.
“Vô lễ!”
Phụ thân ta là người đầu tiên đứng bật dậy, giận đến nỗi râu tóc run lên bần bật.
“Loài man di mọi rợ, dám cả gan ở trước mặt thánh thượng mà nói năng lộng ngôn!”
A Cổ Lạp nheo mắt liếc người một cái.
“Lão già kia, ngươi là ai? Muốn đánh nhau với ta sao?”
“Ngươi…” Phụ thân ta giận đến mức định rút đao.
Ta đưa tay ấn nhẹ lên vai người.
Rồi, ta từng bước một, từ phía sau hoàng thượng bước ra.
Ta đi đến giữa đại điện.
Tháo xuống ngoại bào tượng trưng cho thân phận Đại đô úy, chỉ mặc một bộ võ phục màu đen gọn gàng, dứt khoát.
Ta quỳ một gối, đối diện hoàng thượng.
“Khải tấu bệ hạ, thần — Vũ Lâm Vệ Đại đô úy Tiêu Hòa — khẩn cầu thỉnh chiến.”
Giọng nói của ta không lớn, nhưng trong đại điện yên ắng, từng chữ vang lên rõ ràng.
Tiếng cười của A Cổ Lạp chợt ngưng bặt.
Hắn hứng thú nhìn ta, ánh mắt giống như đang chiêm ngưỡng một món đồ chơi thú vị.
“Ồ? Ngươi chính là Tiêu Hòa sao?”
Ánh mắt hắn đảo một vòng từ đầu đến chân ta, “Thân thể coi như không tệ, mạnh mẽ hơn đám nữ tử yếu đuối kia nhiều.”
“Ngươi muốn đấu theo kiểu nào? Trên giường sao?”
Hắn lại bật ra một trận cười hạ lưu.
Ta không đáp lời hắn.
Ta chỉ lặng lẽ nhìn hoàng đế.
Ánh mắt của người, cùng ánh mắt của ta giao nhau.
Trong đôi mắt ấy, cơn phẫn nộ đã dần lắng xuống, chỉ còn lại một thứ — tín nhiệm tuyệt đối.
Người chậm rãi mở miệng:
“Chuẩn.”
Chaporia
Bình Luận (0)