Bà ngồi đờ đẫn trên sofa, không nhúc nhích, như một pho tượng đất.
Cho đến khi trời dần tối, Hứa Tĩnh và Lưu Kiến Bân lần lượt tan làm về nhà.
Tiếng mở cửa, tiếng thay giày, tiếng trò chuyện, tất cả vẫn như thường ngày.
Nhưng trong tai Phùng Ngọc Lan, mọi thứ đều tràn ngập giả dối và âm mưu.
Trên bàn cơm tối, bầu không khí vẫn trầm lặng.
Phùng Ngọc Lan ăn không biết mùi vị, mấy lần lén nhìn con gái.
Hứa Tĩnh trông chẳng khác gì ngày thường, lặng lẽ ăn cơm, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Văn Văn.
Nhưng trong mắt Phùng Ngọc Lan, dưới mỗi biểu cảm bình tĩnh của cô đều ẩn giấu toan tính đáng sợ.
“Tĩnh Tĩnh.” Phùng Ngọc Lan cuối cùng không nhịn được, đặt đũa xuống mở lời, giọng khô khốc khàn đặc.
Hứa Tĩnh ngẩng đầu nhìn bà: “Dạ?”
“Con…” Phùng Ngọc Lan liếm môi khô, nhìn chằm chằm con gái, “dạo này có chuyện gì giấu mẹ không?”
Tay gắp thức ăn của Hứa Tĩnh khẽ khựng lại, rồi lập tức trở lại bình thường.
“Không đâu mẹ, sao vậy ạ?”
Giọng Phùng Ngọc Lan đột ngột cao lên, mang theo sự sắc nhọn và run rẩy mà chính bà cũng không nhận ra,
“Thế chiều nay, con chạy đến Cục Quản lý Xuất Nhập Cảnh làm gì?!”
Câu này như một quả bom, ném thẳng vào bàn ăn đang yên tĩnh.
Lưu Kiến Bân lập tức ngẩng đầu, nhìn vợ, trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn.
Văn Văn cũng dừng ăn, rụt rè nhìn người lớn.
Hứa Tĩnh chậm rãi đặt đũa xuống, cầm khăn giấy lau khóe miệng.
Động tác vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt dần lạnh đi.
Cô nhìn mẹ, ánh mắt bình thản nhưng có lực xuyên thấu, như có thể nhìn thấu tâm tư của Phùng Ngọc Lan.
“Mẹ, mẹ theo dõi con à?”
Phùng Ngọc Lan bị ánh mắt lạnh lẽo của con gái nhìn chằm chằm, trong lòng hoảng hốt,
ngay sau đó, cơn giận dữ mạnh hơn cùng sự xấu hổ vì bị vạch trần dâng lên.
“Theo dõi con? Nếu mẹ không đi theo, làm sao biết được con lén sau lưng mẹ làm chuyện này!”
Giọng bà sắc nhọn, kích động đến mức nước bọt văng ra.
“Cục Quản lý Xuất Nhập Cảnh! Con đến đó làm gì? Nói đi, Hứa Tĩnh, hôm nay con phải nói rõ cho mẹ!”
Sắc mặt Lưu Kiến Bân thay đổi, vội vàng hòa giải: “Mẹ, đừng kích động, có gì từ từ nói, đừng dọa con bé.”
Vừa nói, anh vừa ra hiệu cho Văn Văn, bảo con bé về phòng.
Văn Văn cắn môi, nhìn bà ngoại, rồi nhìn bố mẹ, khuôn mặt nhỏ tái mét vì sợ,
nhưng vẫn ngoan ngoãn đặt bát xuống, nhanh chóng chạy về phòng ngủ, đóng cửa lại.
“Từ từ nói? Từ từ nói kiểu gì?” Phùng Ngọc Lan hoàn toàn không nhìn con rể, ánh mắt chỉ dán chặt vào Hứa Tĩnh,
“Nó sắp chạy rồi! Sắp bỏ mặc mẹ nó mà ra nước ngoài rồi! Mẹ còn nói từ từ với nó à?”
“Hứa Tĩnh, con nói đi! Có phải đang làm thủ tục xuất cảnh không? Có phải muốn đi không? Có phải không cần người mẹ này nữa không?!”
Giọng Phùng Ngọc Lan vì kích động và sợ hãi mà biến dạng, mang theo tiếng khóc, thê lương chói tai.
Hứa Tĩnh vẫn ngồi đó, lưng thẳng tắp, như cây trúc giữa gió tuyết.
Cô không lập tức đáp lại, chỉ lặng lẽ nhìn màn phát tiết điên cuồng của mẹ.
Đợi Phùng Ngọc Lan gần như hét xong,
thở hổn hển dừng lại, dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm cô, Hứa Tĩnh mới chậm rãi lên tiếng.
Giọng không lớn, nhưng cực kỳ rõ ràng, từng chữ như hạt băng, rơi xuống sàn.
“Mẹ, thứ mẹ nhặt được, có thể trả lại cho con không?”
Phùng Ngọc Lan sững lại, theo bản năng siết chặt túi áo.
Tờ giấy nhăn nhúm đó, vẫn bị bà nắm chặt trong lòng bàn tay, ướt đẫm mồ hôi.
Chaporia
Bình Luận (0)