20px

“Anh… anh là ai? Tìm Gia Bảo làm gì?”

“Ồ, đổi người rồi à? Bà già, bà là mẹ của Hứa Gia Bảo đúng không?” Giọng đối phương càng thêm hung hăng,
“Con trai bà nợ chúng tôi mười lăm vạn, hôm nay đến hạn! Mau chuẩn bị tiền, mang đến chỗ cũ! Không thì đừng trách chúng tôi không khách khí! Có cả đống cách khiến các người không sống nổi ở đây!”

“Mười lăm vạn? Không phải mười vạn sao?” Phùng Ngọc Lan thốt lên.

“Mười vạn? Đó là tiền gốc! Còn năm vạn tiền lãi! Giấy trắng mực đen rõ ràng! Thiếu một xu cũng không được!” Đối phương gằn giọng,
“Trước tám giờ tối, không thấy tiền, thì cứ đợi đấy!”

Nói xong, không chờ Phùng Ngọc Lan phản ứng, liền cúp máy.

Nghe tiếng tút dài bên kia, Phùng Ngọc Lan chỉ thấy trước mắt tối sầm, suýt ngất xỉu.

Mười lăm vạn…

Cả vốn lẫn lãi, tròn mười lăm vạn…

Mà trong sổ tiết kiệm của bà, vừa đúng chỉ có hai mươi vạn.

Chỉ một lần này, đã mất hơn nửa…

“Mẹ… mẹ… giờ phải làm sao đây…”

Hứa Gia Bảo thấy sắc mặt mẹ trắng bệch, cũng hoảng sợ không kém, chỉ biết vừa khóc vừa hỏi.

Phùng Ngọc Lan nhìn bộ dạng vô dụng của con trai, vừa giận vừa hận lại vừa xót.

Nhưng bà còn có thể làm gì? Lẽ nào thật sự trơ mắt nhìn con trai bị ép đến đường cùng?

Bà nghiến răng, như dốc hết toàn bộ sức lực, từ trong túi áo trong lấy ra cuốn sổ tiết kiệm màu đỏ sẫm giấu kín.

Góc sổ đã sờn đến xơ.

Bà run tay mở sổ, nhìn con số “200,000.00” in trên đó.

Đó là tiền mồ hôi nước mắt cả đời bà tích góp, là sau khi chồng mất, bà chắt chiu từng đồng mà dành dụm.

Là thứ bà chuẩn bị cho mình, chút thể diện cuối cùng, chút bảo đảm cuối cùng.

Giờ đây, lại phải vì đứa con trai không nên thân này, lấy ra hết.

“Gia Bảo…” Giọng Phùng Ngọc Lan khô khốc khàn đặc, từng chữ như bị ép ra khỏi cổ họng,
“Mẹ chỉ có hai mươi vạn. Mười lăm vạn cho con trả nợ, còn lại năm vạn… con cầm lấy, nói chuyện tử tế với Tô Hồng, sống cho đàng hoàng, tìm công việc nghiêm chỉnh…”

“Mẹ! Mẹ đúng là mẹ ruột của con! Con biết mà, mẹ không thể mặc kệ con!”

Vừa nghe có tiền, mắt Hứa Gia Bảo lập tức sáng lên, giật lấy sổ tiết kiệm, nắm chặt trong tay như bắt được cọng rơm cứu mạng.

Còn những lời Phùng Ngọc Lan dặn dò phía sau, hắn hoàn toàn không để vào tai, chỉ chăm chăm nhìn con số trong sổ, vui mừng khôn xiết.

“Mẹ, mật khẩu! Mật khẩu là gì? Con đi rút tiền ngay!”

Nhìn bộ dạng vội vàng của con trai, chút do dự cuối cùng trong lòng Phùng Ngọc Lan cũng tan thành bụi.

Bà đọc ra dãy mật khẩu đã khắc sâu trong trí nhớ.

Hứa Gia Bảo ghi lại mật khẩu, lập tức chuẩn bị rời đi.

“Đợi đã!” Phùng Ngọc Lan gọi lại, gương mặt già nua đầy mệt mỏi và lo lắng,
“Rút tiền xong, trả nợ ngay, đừng gây thêm chuyện. Năm vạn còn lại, tiêu tiết kiệm… mẹ… sau này có lẽ phải trông vào con rồi.”

Khi nói câu này, giọng bà rất nhẹ, mang theo một tia cầu xin khó nhận ra.

Bà đang đánh cược, cược rằng con trai sau khi giải quyết xong chuyện, sẽ nhớ đến bà, lo cho bà lúc tuổi già.

Nhưng Hứa Gia Bảo lúc này chỉ nghĩ đến việc trả nợ và thoát thân, đâu nghe lọt tai, qua loa gật đầu:

“Biết rồi biết rồi, mẹ yên tâm! Con xử lý xong sẽ hiếu thuận với mẹ! Mẹ về chỗ chị con trước đi, xong việc con tới đón mẹ!”

Nói xong, hắn nhét sổ tiết kiệm vào túi, quay đầu lao vào thang máy,

thậm chí còn quên hỏi mẹ mình có tiền không, về bằng cách nào.

Phùng Ngọc Lan đứng im tại chỗ, nhìn cửa thang máy từ từ đóng lại, con trai biến mất.

Hành lang trống rỗng, đèn cảm ứng tắt, xung quanh chìm trong bóng tối.

Bà dựa vào bức tường lạnh lẽo, chậm rãi trượt xuống ngồi bệt dưới đất.

Nước mắt lặng lẽ chảy đầy khuôn mặt.

Trong túi trống không, trong lòng cũng trống rỗng.

Bà đã đưa hết tiền dưỡng già cuối cùng cho con trai.

Giờ đây, bà thật sự chẳng còn gì.

Chỉ còn phía con gái, một đứa con vừa cãi nhau với bà, sắp sửa đi xa.

Và phía con trai, một đứa vừa cầm tiền đã biến mất, tương lai mịt mờ.

Những ngày sau này, phải sống thế nào?

Phùng Ngọc Lan ngơ ngác nhìn hành lang tối mịt, lần đầu tiên cảm nhận được cái lạnh và nỗi sợ thấm tận xương.

Bà không biết mình đã ngồi dưới nền lạnh bao lâu.

Cho đến khi đèn cảm ứng sáng lên vì tiếng bước chân của hàng xóm tầng trên, ánh sáng trắng chói khiến mắt bà đau buốt, bà mới giật mình tỉnh lại.

Tay chân đã lạnh đến tê cứng.

Bà gượng đứng dậy, bám vào tường, chân mềm nhũn, suýt ngã.

Một lúc lâu sau, bà mới lê bước nặng nề, vào thang máy bấm xuống tầng một.

Ra khỏi tòa nhà, gió lạnh đầu đông như dao cắt vào mặt, đau buốt.

Bà đi vội, chỉ mặc áo khoác mỏng, bên trong là áo len mặc ở nhà, không chống nổi cái lạnh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...