20px

Bà vô thức ôm chặt hai tay, run lên bần bật.

Trong túi không một xu, điện thoại vì cuộc gọi dài với con trai, pin sắp cạn.

Màn hình nhấp nháy cảnh báo pin yếu màu đỏ, bà đứng ở cổng khu chung cư, nhìn con đường vắng lặng.

Thỉnh thoảng có xe chạy qua, nhưng không có lấy một chiếc taxi.

Về nhà con gái sao?

Bà vừa đập cửa bỏ đi, mang theo tức giận và trách móc, giờ quay lại chẳng khác gì chó mất chủ.

Mặt Phùng Ngọc Lan nóng bừng, xấu hổ không chịu nổi.

Nhưng không về nhà con gái, bà còn có thể đi đâu?

Nhà con trai khóa cửa, cầm tiền đi mất dạng; nhà cũ đã bị phá dỡ.

Họ hàng bạn bè? Lúc này, bà sao mở miệng nổi?

Gió lạnh càng lúc càng mạnh, lạnh thấu xương, răng va lập cập.

Bản năng sinh tồn và khát khao được ấm áp dần lấn át chút tự tôn đáng thương.

Bà lấy điện thoại ra, màn hình đã tối, bấm mấy lần mới sáng lên, chỉ còn một phần trăm pin.

Bà tìm đến số của con gái, do dự hồi lâu, ngón tay lơ lửng trên nút gọi, mãi không nhấn xuống.

Ngay lúc còn đang chần chừ, màn hình điện thoại vụt tắt, hoàn toàn tắt nguồn.

Tia sáng cuối cùng cũng biến mất.

Phùng Ngọc Lan nhìn chiếc “cục gạch” lạnh lẽo trong tay, điểm chống đỡ cuối cùng trong lòng sụp đổ.

Bà đứng đờ như tượng gỗ, nhìn quanh vô định.

Trời đất rộng lớn như vậy, lại không có chỗ cho bà dung thân.

Cuối cùng, bảo vệ trực ca trong khu, thấy bà mặc mỏng manh, đứng run trong gió lạnh hơn nửa tiếng, liền bước tới hỏi han.

“Bác ơi, tối thế này còn đứng đây chờ ai à, mặc ít thế này dễ bị cảm lắm.”

Người bảo vệ là một người đàn ông trung niên hơn năm mươi tuổi, giọng nói hiền hòa.

Phùng Ngọc Lan như vớ được cọng rơm cứu mạng, vội nói:

“Tôi đang chờ con trai, nó sắp về rồi.

Điện thoại tôi hết pin, không liên lạc được.”

Bà nói dối.

Thật sự không còn mặt mũi thừa nhận mình không có nhà để về.

Người bảo vệ nhìn đôi môi tím tái vì lạnh của bà, lại nhìn hai bàn tay trống không, trong lòng hiểu ra vài phần, nhưng không vạch trần.

“Trời lạnh thế này, bác vào phòng trực ngồi một lát đi, trong đó có sưởi, ấm hơn. Đợi con trai bác đến thì bảo nó vào đây đón.”

Phùng Ngọc Lan cảm kích không thôi, liên tục nói lời cảm ơn, theo người bảo vệ bước vào phòng trực nhỏ hẹp.

Một luồng không khí ấm áp lẫn mùi thuốc lá và mì gói ập vào mặt, tuy không dễ chịu, nhưng lúc này đối với Phùng Ngọc Lan lại như thiên đường.

Bà ngồi trên chiếc ghế cũ kỹ, nhận lấy cốc nước nóng mà người bảo vệ đưa, uống từng ngụm nhỏ.

Nước nóng xuống bụng, cơ thể tê cứng dần ấm lại, nhưng cái lạnh trong lòng thì không cách nào xua đi.

Bà ngồi trong phòng trực đến gần nửa đêm.

Người bảo vệ thay ca, người mới là một thanh niên, thấy bà vẫn chưa đi, ánh mắt thêm vài phần dò xét, lẫn chút không kiên nhẫn.

Phùng Ngọc Lan không ngồi yên nổi nữa, cũng biết không thể tiếp tục ở lì.

Bà dày mặt xin người bảo vệ trẻ cho mượn sạc, nạp được chút pin, miễn cưỡng mở máy.

Sau đó, bà nghiến răng bấm gọi cho con gái.

Điện thoại đổ chuông rất lâu, ngay lúc Phùng Ngọc Lan tưởng con gái sẽ không nghe, thì cuối cùng cũng kết nối.

“Alo?” Giọng Hứa Tĩnh vang lên từ đầu dây, mang theo chút buồn ngủ bị đánh thức giữa đêm, bình thản, không nghe ra cảm xúc.

“Tĩnh… Tĩnh Tĩnh…” Phùng Ngọc Lan vừa mở miệng đã nghẹn lại, lại cố nuốt xuống, “là mẹ… mẹ đang ở trước cổng khu nhà em trai con, không mang tiền cũng không có chìa khóa, không về được… con có thể đến đón mẹ không?”

Đầu dây bên kia im lặng một lát.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...