20px

Bà nhìn gương mặt lạnh lùng dứt khoát của con gái, ánh mắt im lặng ủng hộ của con rể, ánh nhìn ngơ ngác xa cách của cháu ngoại.

Đột nhiên bà nhận ra, mình thật sự đã hoàn toàn mất đi đứa con gái này.

Không phải từ hôm nay, mà là từ những lần thiên vị, đòi hỏi, tổn thương hết lần này đến lần khác.

Trái tim của con gái, sớm đã lạnh rồi, chết rồi.

Người đang ngồi ở đây, chỉ là một người xa lạ đang bình tĩnh xử lý chuyện cuối cùng.

“Không… không phải như vậy… Tĩnh Tĩnh, con nghe mẹ nói…” Phùng Ngọc Lan hoảng rồi, sợ rồi, đưa tay muốn nắm lấy tay con gái, lại bị Hứa Tĩnh nhẹ nhàng tránh đi.

“Mẹ, mẹ đừng nói nữa.”

Hứa Tĩnh lấy từ trong túi xách ra một phong bì giấy da dày, đẩy đến trước mặt Phùng Ngọc Lan trên bàn ăn; rồi lại lấy ra một cuốn sổ đóng gáy, bìa màu, đặt bên cạnh phong bì.

“Trong này là năm vạn tiền mặt, là khoản tiền cuối cùng con với tư cách con gái đưa cho mẹ, đủ để mẹ xoay xở cuộc sống một thời gian.”

“Đây là tài liệu chi tiết và bảng giá của viện dưỡng lão ‘An Tâm Cư’, con đã khảo sát rồi, là viện dưỡng lão tầm trung có tiếng ở địa phương, môi trường, dịch vụ, y tế đều ổn. Chi phí con cũng hỏi rồi, nếu mẹ chịu đi, dùng tiền lương hưu của mẹ cộng với năm vạn này, chống đỡ hai ba năm không thành vấn đề.”

“Hai ba năm sau, nếu Hứa Gia Bảo chịu làm tròn trách nhiệm của một người con trai, nó nên đón mẹ về; nếu nó không chịu…”

Hứa Tĩnh không nói tiếp, nhưng ý đã rất rõ.

Phùng Ngọc Lan nhìn phong bì căng phồng và cuốn tài liệu viện dưỡng lão in ấn tinh xảo, lại ngẩng đầu nhìn gương mặt bình tĩnh của con gái.

Một cơn tuyệt vọng và phẫn nộ trong nháy mắt đánh sập lý trí cuối cùng của bà.

“Năm vạn? Viện dưỡng lão?”

Giọng bà the thé biến dạng, đột ngột đứng bật dậy, động tác quá mạnh làm đổ chiếc ghế phía sau, phát ra tiếng “ầm” lớn.

“Hứa Tĩnh! Mày dùng năm vạn đã muốn đuổi mẹ ruột vào viện dưỡng lão? Mày còn có lương tâm không?”

“Tao là mẹ mày, sinh mày nuôi mày, mày phải nuôi tao đến cuối đời, đó là lẽ đương nhiên!”

“Mày muốn dùng chút tiền này để vứt bỏ tao? Đừng hòng! Tao chết cũng phải chết trong nhà mày, không đi đâu hết!”

Phùng Ngọc Lan như phát điên, vung tay múa chân, nước bọt bắn tung tóe, không còn dáng vẻ đáng thương vừa rồi, chỉ còn sự điên loạn dữ tợn.

“Mẹ, mẹ bình tĩnh lại.” Lưu Kiến Bân khuyên.

“Cút đi!”

“Ở đây không có phần mày xen vào!”

Phùng Ngọc Lan quát lên, ánh mắt khóa chặt Hứa Tĩnh.

Hứa Tĩnh vẫn ngồi yên tại chỗ, tư thế không hề thay đổi, chỉ lặng lẽ nhìn mẹ tùy ý làm loạn.

Đợi đến khi Phùng Ngọc Lan gào đến khản giọng, thở dốc dừng lại, Hứa Tĩnh mới chậm rãi mở miệng.

Giọng nói rất nhẹ, nhưng lại như mũi băng sắc nhọn nhất.

Trong khoảnh khắc, lớp vỏ giả tạo mà Phùng Ngọc Lan cố dựng lên bị chọc thủng.

“Mẹ, ngày mười lăm tháng sau, chuyến bay lúc mười giờ hai mươi lăm phút sáng.”

“Con, Kiến Bân và Văn Văn sẽ di dân sang Úc. Thủ tục đã xong, vé máy bay đã mua, nhà cửa và xe cộ trong nước cũng đang xử lý.”

“Nếu mẹ muốn vào viện dưỡng lão, năm vạn này và tài liệu con để lại cho mẹ.”

“Nếu mẹ không muốn đi, tiếp tục ở đây cũng được. Nhưng sau ngày mười lăm tháng sau, căn nhà sẽ có chủ mới, mẹ phải tự thương lượng với họ.”

Biểu cảm dữ tợn trên mặt Phùng Ngọc Lan trong nháy mắt đông cứng lại.

Bà há to miệng, mắt tròn xoe, đồng tử vì kinh hãi và sợ hãi mà co rút dữ dội.

Tháng sau… ngày mười lăm?

Vé máy bay… đã mua?

Nhà… đã bán?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...