Mư u Kế Thứ Nữ/Chương 11C. 11
20px

“Mẫu thân giữ lại đi, đây là tấm lòng của phụ thân.”

Đích mẫu sửng sốt, lập tức nhét mạnh hộp gấm vào tay ta.

“Cái gì mà của ta với của con? Con sắp làm Quý phi rồi, toàn bộ đồ đạc trong Tống phủ này đều là của con cả.”

Ta cười cười, không từ chối nữa.

Thanh Hòa đi theo sau ta, nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, lần này phu nhân đúng là dốc hết vốn liếng rồi.”

“Bà ta dốc vốn không phải vì ta.” Ta miết nhẹ lên hoa văn trên hộp gấm, “Bà ta làm thế là vì chính mình.”

“Ta nhập cung rồi, bà ta chính là đích mẫu của Quý phi. Sau này đứng trước mặt các phu nhân khác, lưng bà ta sẽ vươn thẳng hơn.”

Thanh Hòa bĩu môi: “Phu nhân nghĩ hay thật.”

Ta không đáp lời, chỉ quay đầu nhìn khoảng trời ngoài cửa sổ.

Ngày nhập cung được ấn định là mùng ba tháng sau.

Còn nửa tháng nữa.

Trong nửa tháng này, những chuyện cần xảy ra, rốt cuộc vẫn sẽ xảy ra.

14.

Ba ngày trước khi ta nhập cung, Bùi Hoán tìm đến.

Hắn không đi cửa chính, mà trèo tường lẻn vào.

Ta đang ngồi đọc sách bên cửa sổ, chợt thấy một bóng người nhảy từ trên tường xuống, giật nảy mình.

Đợi khi nhìn rõ người đến là Bùi Hoán, ta lại cúi đầu xuống, tiếp tục đọc sách.

“Bùi tướng quân, ngài trèo tường Tống phủ, truyền ra ngoài e là không dễ nghe đâu.”

Bùi Hoán phủi bụi trên người, bước đến trước mặt ta.

Sắc mặt hắn còn tệ hơn lần trước đến đây, quầng thâm dưới mắt rất rõ, môi khô nứt nẻ.

Nửa tháng nay, hắn bị Hoàng thượng ép quỳ bù một canh rưỡi.

Nhưng quỳ xong, Hoàng thượng lại bắt hắn viết kiểm điểm.

Một bản không đủ, viết ba bản.

Ba bản viết xong, Hoàng thượng lại bảo chữ viết cẩu thả, bắt viết lại từ đầu.

Bùi Hoán là võ tướng, cầm đao còn quen hơn cầm bút, bắt hắn viết kiểm điểm quả thực còn khó chịu hơn ra trận giết địch.

Nhưng hắn không dám không viết.

Bởi vì Hoàng thượng đã nói, không viết xong thì không cho phép hắn về quân doanh.

Một võ tướng, rời khỏi quân doanh nửa tháng, điều này có ý nghĩa gì, hắn là người rõ nhất.

“Dao Niên.” Giọng Bùi Hoán khàn đặc.

“Ta biết nàng không muốn gặp ta. Nhưng ta thực sự hết cách rồi.”

Ta lật một trang sách, không ngẩng đầu lên.

“Bùi tướng quân có chuyện gì, cứ nói thẳng.”

Bùi Hoán im lặng một lát, móc từ trong ngực ra một miếng ngọc bội, đặt lên bàn.

“Đây là ngọc bội gia truyền của nhà ta, cũng đáng giá chút đỉnh. Sau khi nàng nhập cung, có thể giúp ta nói vài lời tốt đẹp trước mặt Hoàng thượng được không?”

Ta liếc nhìn miếng ngọc bội kia, tiếp tục đọc sách.

“Bùi tướng quân, ngài nghĩ Hoàng thượng sẽ nghe ta sao?”

“Sẽ.” Giọng Bùi Hoán rất chắc chắn, “Hoàng thượng đối xử với nàng không giống người thường. Trong cung đều truyền tai nhau, Hoàng thượng coi nàng như châu như ngọc. Nàng chỉ cần nhắc qua một tiếng trước mặt Hoàng thượng, ngài nhất định sẽ cho ta một cơ hội.”

Ta đặt sách xuống, ngẩng đầu nhìn hắn.

“Bùi tướng quân, ngài đã từng nghĩ xem, tại sao Hoàng thượng lại nhằm vào ngài không?”

Bùi Hoán sững sờ.

“Ngài ấy chỉ bắt ngài quỳ bù một canh rưỡi, lại bắt viết vài bản kiểm điểm. Chút trừng phạt ấy, đối với một tướng quân mà nói, có đáng là gì?”

“Nhưng nếu Hoàng thượng thực sự muốn xử lý ngài, ngài nghĩ ngài ấy sẽ dùng cách này sao?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...