20px

14

Sau khi xuống núi trở về phủ, Lục Mặc Huyền nóng lòng mời đại phu đến ngay lập tức.

Đại phu bắt mạch cho Tĩnh Tâm, vuốt râu suy nghĩ hồi lâu, nói có thể trị, nhưng phải châm cứu.

Tĩnh Tâm vừa nghe thấy hai chữ này, sắc mặt liền thay đổi.

“Không châm.”

Tôn đại phu bình tĩnh giải thích: “Vương phi, kim này châm vào huyệt đạo, giúp thông kinh hoạt lạc, tỉnh não khai khiếu, rất có ích cho bệnh tình của người…”

“Ta không có bệnh.”

“Vương phi, bệnh này của người…”

“Ngươi mới có bệnh ấy.”

Tôn đại phu há hốc mồm, quyết định đổi chiến thuật.

Lão lấy ra một cây ngân châm từ hòm thuốc, quơ quơ trước mặt Tĩnh Tâm: “Vương phi xem này, nó mảnh thế này thôi, châm vào chẳng đau chút nào đâu, giống như muỗi đốt một cái thôi.”

Tĩnh Tâm nhìn chằm chằm cây kim kia một lúc, bỗng nhiên xoay người một cái, thoắt cái đã trèo lên cây hải đường trong viện.

Động tác nhanh đến mức Lục Mặc Huyền cũng chẳng kịp phản ứng.

Bà ngồi xổm trên cành cây, lắc đầu nguầy nguậy.

“Ngươi tự châm cho mình đi.”

Lục Mặc Huyền hít một hơi thật sâu, định mở miệng dỗ dành, Tĩnh Tâm bỗng nhiên từ cành cây này chuyền sang cành cây kia, loáng cái đã vọt tới trên đỉnh đầu Lục Mặc Huyền.

Ông theo bản năng đưa tay ra đỡ, Tĩnh Tâm dùng một thế “đảo quải kim câu” (treo ngược người), giật phắt cây ngân châm từ tay Tôn đại phu.

Giây tiếp theo —

Cây ngân châm đã cắm phập vào mông Lục Mặc Huyền.

Mấy dòng chữ:

【 Ha ha ha ha ha ha ha ha ha! 】

【 Tôn đại phu hành y bốn mươi năm, lần đầu tiên thấy bệnh nhân giật kim của đại phu đi châm vào mông người khác. 】

【 Lục Mặc Huyền: Ta đường đường là Tiêu Dao Vương… Thôi, không đường đường gì nữa, đau quá. 】

Lục Mặc Huyền đờ người ra.

Tĩnh Tâm không chút biểu cảm nói: “Đã bảo là không châm rồi mà.”

Tôn đại phu ngơ ngác không biết làm sao.

Lão liên tục đến phủ suốt năm ngày, tìm cách khuyên nhủ Tĩnh Tâm châm cứu.

Lục Mặc Huyền cũng đi theo hết dỗ lại khuyên.

Tĩnh Tâm đảo mắt một vòng: “Vậy các người phải cùng châm với ta.”

Ta???

“Hả? Nương ơi, con cũng phải châm ạ?”

Bà gật đầu!

Ta nhìn sang Lục Mặc Huyền, ông cũng gật gật đầu.

“Vậy thì… vậy thì cùng châm thôi.”

Tôn đại phu lấy thêm hai cây ngân châm nữa từ hòm thuốc, gương mặt đầy vẻ mệt mỏi.

Lão châm xong cho Lục Mặc Huyền và Tĩnh Tâm, vừa mới châm một mũi vào tay ta.

Ta “suýt” một tiếng, nước mắt trào ra.

Tĩnh Tâm xót xa xoa xoa đầu ta: “A Nhan ngoan không khóc, vậy con đừng châm nữa.”

Lục Mặc Huyền hỏi: “A Miểu, vậy còn ta?”

“Ngươi chẳng phải là không sợ đau sao?”

Ông: “…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...