20px

15

Nửa tháng sau, Tĩnh Tâm quả thật đã khá hơn rất nhiều, bà thậm chí còn có thể tết tóc cho ta.

Hầu phu nhân không biết từ đâu nghe tin ta vẫn chưa chết, liền tìm đến tận cửa.

Vừa nhìn thấy ta, bà ta sắc mặt đại biến, buột miệng thốt lên:

“Ngươi thật sự chưa chết sao?!”

Đám nha hoàn trong phủ nhìn bà ta, ánh mắt lộ vẻ kỳ quái.

Hầu phu nhân nhận ra mình lỡ lời, vội che miệng lại, nước mắt lập tức tuôn rơi.

“Tỷ tỷ! Tỷ cứu được A Nhan sao không nói với muội một tiếng? Muội đã tìm con bé bấy lâu nay, muội cứ ngỡ nó… cứ ngỡ nó đã…”

Mấy dòng chữ:

【 Nữ chính đến đây để xác nhận xem A Nhan đã chết hay chưa đấy phải không? 】

【 Bà ta lo lắng chuyện đêm hôm đó bị bại lộ. Nếu Hầu gia biết lúc hỏa hoạn bà ta không có mặt, nhất định sẽ sinh nghi. 】

【 Thế nên bà ta muốn đưa A Nhan về để diệt khẩu chăng? 】

Tĩnh Tâm kéo ta sát vào lòng mình.

Ánh mắt Hầu phu nhân dừng lại nơi bàn tay bà đang ôm ta, gương mặt thoáng qua một vẻ vặn vẹo trong tích tắc, rồi nhanh chóng khôi phục vẻ dịu dàng: “A Nhan, lại đây với nương nào.”

“A Nhan? Ta mới là nương thân của con mà, con mau lại đây đi.”

Ta điên cuồng lắc đầu: “Bà không phải.”

“A Nhan, ta đã nuôi nấng con lớn chừng này, con cam lòng nhận người khác làm mẫu thân sao? Mau theo ta trở về, phụ thân con mong con bấy lâu nay rồi.”

Tĩnh Tâm lạnh lùng: “Con bé không muốn theo ngươi về.

Hầu phu nhân bắt đầu mất kiên nhẫn, bà ta tiến lên đưa tay định kéo ta: “A Nhan, nghe lời nào —”

Bàn tay bà ta nắm lấy cánh tay ta, móng tay bấm sâu vào da thịt.

Ta đau đến mức hít một hơi khí lạnh.

Tĩnh Tâm nổi giận, nhắm thẳng vào mu bàn tay bà ta mà “ngoạm” một cái rõ đau.

“A —!”

Hầu phu nhân thét lên một tiếng chói tai, mạnh bạo rụt tay lại, trên mu bàn tay hiện ra một hàng dấu răng sâu hoắm, máu tươi rỉ ra.

Bà ta theo bản năng giơ tay định tát một cái.

Cánh tay kia vừa giơ lên giữa không trung đã bị người ta tóm chặt lấy.

Lục Mặc Huyền vội vã chạy về, bóp chặt cổ tay bà ta rồi hất mạnh ra: “Ai cho phép ngươi bước chân vào đây?”

Hầu phu nhân sợ tới mức run cầm cập: “Vương gia… ta đến để đón A Nhan. Con bé là nữ nhi của ta, ta có quyền —”

“A Nhan là nữ nhi của ngươi? Chuyện năm xưa ngươi bế con bé đi, ngươi thật sự tưởng ta không biết sao?”

Chân bà ta nhũn ra, suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất, tròng mắt hoảng loạn xoay chuyển mấy vòng, lập tức thay đổi thành bộ dạng đáng thương tội nghiệp.

“Vương gia… cũng tại thiếp thân lâu ngày không có tin vui, thấy A Nhan đáng yêu nên mới nhất thời hồ đồ… Hơn nữa… là tỷ tỷ nói ngài không thích nữ nhi, nên mới giao đứa trẻ này cho thiếp.”

Mấy dòng chữ:

【 Đậu xanh, cái mụ này “trà xanh” quá đi mất! 】

【 Bà ta cố ý ly gián! Rõ ràng là bà ta tự tay bế đứa trẻ đi, giờ lại đổ vấy cho Tĩnh Tâm! 】

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...