21
Sau này ta lén nghe Lục Mặc Huyền kể với Tĩnh Tâm về những chuyện sau đó.
Sau khi Thái tử bị phế, Cố Mạn Tâm còn tìm đến hắn ta.
Bà ta muốn Triệu Dục Thanh phải chịu trách nhiệm với mình nên tìm đến căn nhà rách nát nơi Triệu Dục Thanh đang ở sau khi bị giáng chức, đứng trước cửa nói rõ ý định của mình.
Triệu Dục Thanh lại cười nhạo bà ta.
“Cái loại tiện nhân như ngươi, thân xác đã bị thiên hạ nhìn sạch sành sanh rồi, cả kinh thành này ai mà chẳng biết ngươi là hạng người gì, ta tại sao phải lấy ngươi?”
Mặt Cố Mạn Tâm lập tức trắng bệch.
“Ngươi — lúc trước ngươi đâu có nói như vậy! Ngươi nói ngươi thích ta, ngươi nói ngươi sẽ lấy ta, ngươi nói đợi khi ngươi lên làm Hoàng thượng sẽ cho ta làm Quý phi —”
“Ta đó là lừa gạt ngươi thôi. Khi ngươi còn là Hầu phu nhân, thấy còn chút giá trị nên ta mới dỗ dành vài câu. Giờ ngươi chẳng còn là cái thá gì nữa, ta dỗ dành ngươi làm gì?”
Hắn thẳng tay đóng sầm cửa trước mặt bà ta.
Mấy dòng chữ:
【 Giỏi thật, lật mặt còn nhanh hơn lật sách nữa. 】
【 Lúc trước gọi người ta là tâm can bảo bối, giờ lại gọi là tiện nhân. Cái miệng đàn ông thật là… 】
【 Nữ chính tính kế cả đời, cuối cùng lại bị chính người mình tin tưởng nhất tính kế lại. Đúng là quả báo nhãn tiền mà. 】
…
22
Khi Cố Mạn Tâm tìm đến ta, ta đang ngồi xem kịch vui.
Đêm qua Lão Bạch muốn leo lên giường Lục Mặc Huyền ngủ, ông chê con khỉ bẩn, liền xách nó lên ném thẳng ra ngoài.
Sáng nay Tĩnh Tâm vừa tỉnh dậy, Lão Bạch đã vọt tới, ôm chặt lấy chân bà, chỉ tay vào Lục Mặc Huyền mà kêu “chi chi chi chi” một tràng dài, biểu cảm uất ức không để đâu cho hết, còn lấy tay quẹt quẹt mắt nữa.
Tĩnh Tâm nghe xong, mặt liền đen lại.
“Ngươi đuổi Lão Bạch ra ngoài sao?”
“Nó muốn leo lên giường.”
“Lên giường thì sao chứ?”
“Đó là giường của ta.”
“Giường của ngươi chính là giường của ta, giường của ta chính là giường của Lão Bạch. Ngươi đuổi Lão Bạch ra ngoài, chính là không giữ thể diện cho ta.”
Ta ngồi trên bậc thềm, nhìn Lục Mặc Huyền đang ngồi xổm trước mặt Lão Bạch, nghiêm mặt nói lời xin lỗi, Lão Bạch ngoảnh mặt đi không thèm nhìn, ông lại phải vòng sang bên kia nói lại lần nữa.
Đường đường là Tiêu Dao Vương, vậy mà phải dỗ dành một con khỉ suốt gần nửa canh giờ đồng hồ.
Mấy dòng chữ:
【 Lục Mặc Huyền đời này chưa bao giờ hèn mọn đến thế đâu. 】
【 Năm xưa lúc giết người có thấy khúm núm thế này đâu chứ. 】
【 Lão Bạch: Ngươi cũng có ngày hôm nay sao. 】
Ta đang xem đến đoạn cao trào thì tên gác cổng chạy vào, biểu cảm có chút kỳ quặc.
“Tiểu tiểu thư, ngoài cửa có một mụ điên, cứ luôn mồm gọi tên của người.”
Mụ điên sao?
Ta ngẩn người một chút.
Thời nay tiêu chuẩn làm mụ điên thấp vậy sao?
Người như nương của ta mới được gọi là điên chứ, điên tầm thường chắc cũng chẳng dám tự xưng là điên đâu.
Chaporia
Bình Luận (0)