Đứa Trẻ Bị Thiêu/Chương 16C. 16
20px

“Bà ta có nói mình là ai không?”

“Không nói ạ, cứ luôn mồm gọi ‘A Nhan, A Nhan’, nghe mà rợn cả tóc gáy.”

Ta còn chưa kịp lên tiếng, Lục Mặc Huyền đã đứng phắt dậy.

“A Nhan, con cứ ở đây đợi.”

Nói rồi ông sải bước dài đi ra phía cổng.

Ta lén lút đi theo, ghé mắt vào khe cửa nhìn ra ngoài.

Ngoài cửa đứng một người đàn bà, tóc tai rối bù, quần áo nhăn nhúm, thấy Lục Mặc Huyền đi ra, mắt bà ta sáng rực lên, cố sống cố chết ngó nghiêng vào trong cửa.

“A Nhan đâu? A Nhan có ở đó không? Ta muốn gặp A Nhan!”

Lục Mặc Huyền đứng từ trên cao nhìn xuống, gương mặt không chút biểu cảm.

“A Nhan là nữ nhi của ta, liên quan gì đến ngươi?”

“Ta là nương của A Nhan, trong bụng còn đang mang đệ đệ của con bé đây. Con bé không thể bỏ mặc ta được, nó phải phụng dưỡng ta.”

Mấy dòng chữ:

【 Bà ta điên rồi sao? A Nhan còn chưa đầy năm tuổi! Phụng dưỡng bà ta? 】

【 Để một đứa trẻ bốn tuổi nuôi mình, lời này sao có thể thốt ra được vậy? 】

【 Lúc trước bà ta đâu có màng gì đến A Nhan đâu, đói không cho ăn, lạnh không cho đắp, nhốt trong phòng để mình đi tự tình. Giờ mới nhớ ra mình là nương sao? 】

【 Tưởng trẻ con không có ký ức chắc? 】

【 Làm sao mà không có ký ức được. A Nhan thông minh lắm đấy, ai tốt với nó, ai không tốt, trong lòng nó hiểu rõ như gương sáng vậy. 】

Lục Mặc Huyền không muốn phí lời với bà ta, trực tiếp gọi người đuổi đi.

Cố Mạn Tâm không phục: “Vương gia, thiếp thân đã nuôi nấng con bé bấy lâu nay, dưỡng mẫu cũng là mẫu thân mà. Con bé cứ thế mà bỏ mặc thiếp thân sao, truyền ra ngoài cũng chẳng hay ho gì đâu, phải không ạ?”

Ta không nhịn được nữa, từ sau cánh cửa chạy vụt ra.

Bà ta thấy ta, liền kích động đưa tay về phía ta: “A Nhan! Con đến rồi! Mau theo nương trở về đi, nương nhớ con lắm —”

“Con có tiền không? Có thể đưa nương đi mua một cái đại trạch (nhà lớn) không…”

Ta dõng dạc nói: “Nương của ta chỉ có một người thôi, bà không phải nương của ta.”

“Bà chưa từng nuôi nấng ta. Bà không cho ta ăn cơm, không cho ta đắp chăn, nhốt ta trong phòng, còn đánh đập ta nữa. Bà không phải nương ta, nương ta ở bên trong kia kìa.”

Ta chỉ tay vào trong phủ.

Gương mặt Cố Mạn Tâm vì hận thù mà trở nên vặn vẹo dữ tợn.

“A Nhan, con… sao con có thể đối xử với ta như thế? Dẫu sao ta cũng đã nuôi con khôn lớn… cái đồ ăn cháo đá bát! Vong ơn phụ nghĩa…”

“Bà nuôi ta khôn lớn sao? Ta mới có bốn tuổi thôi, đã lớn đâu cơ chứ.”

Lục Mặc Huyền cúi người bế xốc ta lên: “Nghe thấy chưa? Chúng ta đi thôi.”

Ta tựa vào vai ông, nhìn Cố Mạn Tâm đứng ngoài cửa điên cuồng muốn xông vào nhưng bị tên gác cổng chặn lại.

“A Nhan! Ngươi sẽ hối hận! Ngươi nhất định sẽ phải hối hận!”

Không, ta sẽ không hối hận đâu!

Ta quay đầu đi, vùi mặt vào vai Lục Mặc Huyền, không muốn nhìn bà ta thêm một giây nào nữa.

23

Rất lâu sau này, ta mới lại nhận được tin tức về Cố Mạn Tâm từ mấy dòng chữ.

Bà ta đến một sạp hàng ven đường để cướp bánh bao vừa mới ra lò, bị chủ sạp đẩy một cái ngã nhào xuống đất.

Máu chảy rất nhiều, không tài nào cầm lại được.

Bà ta đã bò suốt một quãng đường dài, mới bò được đến một ngôi miếu hoang.

Đến khi người ta phát hiện ra, thì thi thể đã lạnh ngắt từ lâu rồi.

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...