20px

Mang đến vài phần vui mừng hiếm có cho gương mặt lạnh lẽo ấy.

Chàng và Vương gia vừa xuất hiện.

Khung cảnh lập tức yên tĩnh đi rất nhiều.

Lão thái thái cười vẫy tay với chàng:

“Ngoan nào, Hạ Minh, mau tới đây.”

Tam ca ca nở nụ cười nhàn nhạt.

Sải bước đi về phía này.

Ta cúi đầu nghiêng người.

Nhường đường cho chàng.

Nhưng ánh đèn trước mắt bỗng bị một thân ảnh cao lớn che khuất.

Một đôi giày mây đen thêu hoa văn dơi dừng lại trước mặt.

Ta ngơ ngác ngẩng đầu.

Gương mặt tuấn lãng của Tam ca ca đang mỉm cười nhìn ta.

“Nghi nhi đã lớn như vậy rồi sao.”

08

Ta không ngờ chàng lại dừng lại nói chuyện với mình.

Ngẩn người trong giây lát rồi cười đáp:

“Tam ca ca cũng càng thêm oai phong thần võ rồi.”

Đôi mắt chàng cong lên.

Bỗng bật cười một tiếng.

Dường như không ngờ ta lại nói ra câu đùa dí dỏm như vậy.

“Tổ mẫu đang tìm muội.

“Đi cùng ta qua đó.”

Ta gật đầu.

Chờ chàng đi trước.

Nhưng chàng lại không nhúc nhích.

Chỉ hơi hất cằm.

Ra hiệu cho ta đi phía trước.

“…”

Ta ngây người trong thoáng chốc.

Như vậy không hợp quy củ.

Nhưng mọi người đều đang nhìn.

Ta cũng không tiện chần chừ quá lâu.

Đành do dự bước lên phía trước.

Đám người đông đúc trước mắt tự động tản sang hai bên.

Nhường ra một con đường.

Đối với người quanh năm chỉ có thể đứng ngoài đám đông nhìn gáy người khác như ta.

Cảm giác mượn oai người khác này quả thực quá mới lạ.

Lão thái thái đã sớm cười vẫy tay với ta:

“Ngoan nào.

“Hôm nay hai đứa cứ ngồi bên cạnh tổ mẫu.”

Tiêu Hạ Vân vẫn luôn ngồi cạnh lão thái thái không hề nhúc nhích.

Cho tới khi lão thái thái nói ra câu ấy.

Vẻ kinh ngạc trên mặt Tiêu Hạ Vân còn chưa kịp che giấu đã bị ma ma bên cạnh lão thái thái vừa kéo vừa dỗ đưa xuống chỗ ngồi phía dưới.

Bữa cơm này ăn không được tự nhiên cho lắm.

Những người trong phủ vốn chưa từng đặt ánh mắt lên người ta, nay trên bàn tiệc lại liên tục nhìn về phía này.

Ngồi cùng bàn với Tam ca ca, người là Thế tử, ta cũng khó tránh khỏi cảm giác như ngồi trên đống lửa.

Thế nhưng Tam ca ca dường như không hề nhận ra.

Vẫn giống hệt khi còn nhỏ, tỉ mỉ gắp những món hợp khẩu vị bỏ vào chiếc đĩa nhỏ trước mặt ta.

Chuyện đời đúng là kỳ lạ như vậy.

Chỉ trong một bữa cơm ngắn ngủi.

Thái độ của toàn bộ Thành Vương phủ đối với ta đã âm thầm thay đổi.

Những món ăn đưa tới mỗi ngày trở nên tươi ngon hơn.

Kiểu dáng cũng phong phú hơn.

Những món trang sức mới lạ trong cung ban xuống.

Ta cũng trở thành một trong những người được chọn trước.

Ngay cả Tứ tỷ tỷ và Ngũ tỷ tỷ vốn chưa từng tới tìm ta chơi cũng ghé qua vài lần.

Điềm Chi vừa sửa lại cuộn chỉ trong tay vừa nghiêm túc nói:

“Người trong phủ thấy Thế tử coi trọng tiểu thư nên mới đổi thái độ.

“Trước đây tuy có lão thái thái chăm nom, nhưng người tuổi đã cao, công tử tiểu thư trong Vương phủ lại nhiều, khó tránh khỏi không thể chu toàn mọi việc.

“Tiểu thư lại chưa từng tới trước mặt lão thái thái kể khổ, nên mới chịu bao nhiêu tủi thân suốt những năm qua.

“Theo nô tỳ thấy, sau này Vương phủ là do Thế tử đương gia.

“Tiểu thư nên giữ quan hệ tốt với Thế tử.

“Sau này cho dù xuất giá, nhà mẹ đẻ cũng có người chống lưng cho người.”

Lời này quả thực không sai.

Khi đại tỷ tỷ vừa xuất giá chưa đầy ba tháng đã khóc lóc chạy về.

Thành Vương nhìn thấy cả người nàng đầy thương tích vẫn làm ngơ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...