Chỉ một mực trách nàng không làm tròn bổn phận làm thê tử.
Lại còn khóc lóc chạy về làm mất mặt nhà mẹ đẻ.
Vương phi không phải mẫu thân ruột của đại tỷ tỷ.
Đương nhiên cũng không lên tiếng bênh vực.
Khi ấy lão thái thái đang lâm bệnh.
Không ai dám tới quấy rầy.
Cả Thành Vương phủ.
Không một ai đứng ra chống lưng cho đại tỷ tỷ.
Là Tam ca ca nhận được tin từ biên cảnh.
Chạy ch/e/t ba con ngựa mới kịp trở về.
Vừa vào kinh thành.
Chàng không về phủ trước.
Mà trực tiếp tới thanh lâu, lôi đại tỷ phu ra ngoài, đánh cho một trận ngay giữa phố.
Vị đại tỷ phu kia cũng chẳng phải hạng cứng cỏi gì.
Bị dọa đến mức ngay tại chỗ không khống chế được bản thân.
Y phục ướt đẫm.
Mất sạch thể diện.
Người cũng cuối cùng biết điều.
Suốt một năm sau đó không dám bước chân ra khỏi phủ.
Lại càng không dám động tới đại tỷ tỷ một đầu ngón tay.
Hiện giờ đại tỷ tỷ đã sinh được một trai một gái.
Toàn bộ tâm tư đều đặt trên người các hài tử.
Từ lâu đã quên mất người “phu quân” kia.
Cuộc sống cũng coi như yên ổn.
Sau khi giải quyết xong chuyện đó, Tam ca ca lại rời kinh.
Ta cùng người trong phủ ra khỏi thành tiễn chàng.
Sau khi từ biệt phụ mẫu.
Chàng đi tới trước mặt ta.
Giơ tay chỉnh lại áo choàng cho ta rồi thấp giọng nói một câu:
“Đợi ta trở về.”
Khi ấy ta mới mười hai tuổi.
Nghe vậy liền cười đáp:
“Đương nhiên sẽ đợi Tam ca ca trở về rồi.”
Khóe môi chàng khẽ nhếch lên.
Giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu ta.
Sau đó phi thân lên ngựa, tung bụi mà đi.
Lần trở về tiếp theo.
Đã là ba năm sau.
Khi ấy ta và Tiêu Hạ Vân đã thành thân gần một tháng.
Ta không gặp được chàng.
Chỉ nghe nói chàng mang quà về cho tất cả mọi người trong phủ.
Phần quà của ta giống hệt những người khác.
Là một hộp trân châu to bằng hạt nhãn.
Mãi về sau ta mới biết.
Bởi vì khi đó ta và Tiêu Hạ Vân vừa mới thành thân.
Nên món quà Tam ca ca chuẩn bị vốn dĩ không giống người khác.
Đó là một đôi minh châu màu hồng lớn bằng trứng bồ câu.
Trên bề mặt còn có hoa văn ngọn lửa lấp lánh.
Ta nhìn thấy đôi minh châu ấy trên mũ phượng của Trần Tam tiểu thư ngày nàng xuất giá.
Ánh sáng lưu chuyển rực rỡ.
Ngay cả đầy đầu châu ngọc cũng không thể át đi hào quang của đôi minh châu ấy.
Trần Tam tiểu thư cười đi tới nắm lấy tay ta:
“Còn phải cảm tạ Ngũ phu nhân và Ngũ công tử nữa.
“Khi ấy ta đang lo không tìm được ngọc châu đẹp để khảm lên mũ phượng.
“Nghe nói đây là quà mừng tân hôn Thế tử mang từ biên cảnh về tặng hai người sao?”
Nụ cười trên mặt ta cứng lại.
Tiêu Hạ Vân đứng bên cạnh tiếp lời:
“Cảm tạ nàng ta làm gì?
“Dù sao nàng ta cũng không xứng với thứ tốt như vậy.”
Mọi người bật cười ầm lên.
Không ai để tâm.
Chỉ có Trần Tam tiểu thư siết chặt tay ta hơn một chút.
Trong ánh mắt mang theo vài phần thương hại và xót xa.
Nhưng nàng cũng không tiện nói thêm điều gì.
Chỉ cười bảo:
“Sau này thường tới tìm ta chơi nhé.
“Cửa phủ nhà ta lúc nào cũng mở cho muội.”
…
Chuyện cũ nghĩ lại chỉ thấy cảm khái.
Không muốn hồi tưởng thêm nữa.
Hiện giờ lão thái thái vẫn còn.
Lại có Tam ca ca là một vị huynh trưởng trọng tình trọng nghĩa.
Kiếp này dù có xuất giá khỏi phủ.
Chắc hẳn ta cũng sẽ không phải chịu quá nhiều tủi thân.
09
Hôn sự của ta vẫn chưa được quyết định.
Hôm ấy khi hầu hạ lão thái thái dùng bữa sáng.
Chaporia
Bình Luận (0)