20px

Người như vô tình hỏi ta một câu:

“Nghi nhi, con thấy lão Tam thế nào?”

Bàn tay đang đưa ra để múc canh của ta khựng lại.

Không hiểu ý người là gì.

Nhưng vẫn đáp:

“Tam ca ca tuổi còn trẻ đã lập được hơn mười chiến công nơi biên cảnh.

“Nay hồi kinh lại được Thánh thượng trọng dụng.

“Đối với huynh đệ tỷ muội trong phủ cũng rất tốt.”

Lão thái thái mỉm cười gật đầu:

“Nói như vậy.

“Nếu để con và lão Tam kết thành lương duyên, con cũng bằng lòng rồi.”

Ta hoàn toàn ngây người.

Không hiểu lời này từ đâu mà ra.

Không kịp suy nghĩ nhiều đã vội nói:

“Nghi nhi biết lão thái thái thương yêu con.

“Nhưng Tam ca ca là Thế tử, thân phận tôn quý.

“Thế tử phi sau này càng là nữ chủ nhân của Vương phủ.

“Còn Nghi nhi chỉ là một dân nữ bình thường.

“Thực sự không xứng.”

Lão thái thái lặng lẽ nhìn ta một lúc.

Bỗng thở dài.

“Con nha đầu này thật thà quá rồi.

“Nếu đổi thành người khác gặp được chuyện tốt thế này.

“Chỉ sợ lập tức quỳ xuống tạ ơn.

“Sợ ta đổi ý còn không kịp.”

Ta cười khổ trong lòng.

Không phải thật thà.

Mà là kiếp trước đã từng nếm đủ đau khổ vì gả cho Tiêu Hạ Vân trong lúc chàng không cam tâm tình nguyện.

Huống hồ.

Sống đến cuối cùng ở kiếp trước.

Người duy nhất còn đứng ra bảo vệ ta cũng chỉ có Tam ca ca.

Với thân phận như ta.

Nếu thật sự gả cho chàng.

Chẳng phải là lấy oán báo ân hay sao?

Lão thái thái nghiêng đầu đánh giá vẻ mặt ta.

Lên tiếng hỏi:

“Con không phải là không vừa mắt lão Tam đấy chứ?

“Hay trong lòng vẫn còn nhớ tới…”

“Lão thái thái.”

Ta có chút sốt ruột.

“Người đừng hiểu lầm.

“Tam ca ca dung mạo tốt, tính tình tốt, chỗ nào cũng tốt.

“Con sao có thể không vừa mắt chàng được?

“Chỉ là…”

Lời còn chưa dứt.

Ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng cười khẽ.

Là giọng của một nam nhân trẻ tuổi.

Lão thái thái bật cười:

“Nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo tới.

“Vị Tam ca ca dung mạo tốt, tính tình tốt, chỗ nào cũng tốt của con tới rồi.

“Con tự mình nói với nó đi.”

Nha hoàn vén rèm cửa lên.

Một vị công tử trẻ tuổi khoác cẩm bào màu nguyệt bạch, thắt eo gọn gàng bước vào.

Khóe môi mang theo ý cười.

Dường như đang suy nghĩ điều gì đó, đưa tay sờ cằm.

“Thì ra trong lòng Nghi nhi.

“Tam ca ca lại tốt đến vậy sao?”

Ta xấu hổ đến mức lập tức đứng bật dậy khỏi bàn, hành lễ rồi nói:

“Tam ca ca tới rồi, vừa hay có thể cùng lão thái thái dùng bữa sáng.

“Ta xin phép về trước.”

Ta bước nhanh ra ngoài.

Lúc xuống bậc thềm còn bị tà váy vướng chân, suýt nữa làm trò cười.

Một đôi tay vững vàng đỡ lấy ta.

Giọng Tam ca ca không còn ý trêu chọc như vừa rồi.

Mà nhiều thêm vài phần nghiêm túc và trầm ổn của người từng chinh chiến sa trường.

“Chuyện lão thái thái nói, muội hãy suy nghĩ kỹ.

“Đó là ý của lão thái thái.

“Cũng là ý của ta.

“Chỉ xem muội có bằng lòng hay không.

“Ta chờ tin của muội.”

10

Ta mang tâm trạng rối bời đi về.

Tam ca ca sao lại muốn cưới ta?

Là thương hại ta sao?

Hay là vì muốn báo đáp ân tình năm xưa của gia đình ta?

Ngay cả Tiêu Hạ Vân còn cảm thấy ta làm nhục thân phận của chàng.

Tam ca ca sẽ không nghĩ như vậy sao?

Đang do dự suy nghĩ.

Bỗng nghe thấy giọng của Tiêu Hạ Vân.

“Tụng Nghi, muội từ viện của lão thái thái ra đấy à?

“Chuyện lần trước ta nói, muội đã nói với lão thái thái chưa?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...