Ta chán ghét nhíu mày.
Lách qua người chàng định rời đi.
Nhưng chàng lại không chịu buông tha, chắn ngay trước mặt ta.
“Lại làm sao nữa vậy?
“Chẳng phải đã nói rồi sao?
“Trần Tam tiểu thư làm chính thất, muội làm trắc thất.
“Không ai làm muội chịu thiệt.
“Muội vẫn sống như bây giờ thôi.
“Như vậy còn chưa đủ sao?”
Ta bị quấy nhiễu đến phiền không chịu nổi.
Ngẩng đầu lạnh lùng nói:
“Cút ra.”
Sắc mặt chàng cứng lại.
Lộ ra vài phần thẹn quá hóa giận.
“Muội là thái độ gì vậy?”
Ta tiếp tục bước đi.
Chàng lại bám sát phía sau.
“Muội đừng tiếp tục giở tính khí nữa.
“Đây đã là biện pháp thông cảm cho muội nhất rồi.
“Muội tự nghĩ xem.
“Trong các thế gia vọng tộc ở kinh thành này.
“Ngoài ta ra.
“Chỉ sợ người ta tìm thiếp thất cũng chưa chắc sẽ chọn muội.
“Con người đừng nên nghĩ quá cao.
“Muốn làm chính thất.
“Trước tiên phải tự hỏi mình có xứng hay không.”
Giọng chàng rất lớn.
Khiến đám tiểu nha hoàn đi ngang qua trong vườn đều nhìn sang.
Có kẻ không hiểu chuyện đã bắt đầu ghé đầu bàn tán.
Sắc mặt Tiêu Hạ Vân không hề thay đổi.
Vẫn từ trên cao nhìn xuống ta.
Không hề để tâm những lời này truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng tới thanh danh của ta thế nào.
Chàng vẫn luôn như vậy.
Càng ở nơi đông người.
Chàng càng muốn giẫm đạp tôn nghiêm của ta xuống dưới chân.
Lâu dần.
Ngay cả bản thân ta cũng cảm thấy mình không xứng với bất cứ điều tốt đẹp nào trên đời.
Thế nhưng.
“Ta xứng.”
Ta nhìn thẳng vào mắt chàng.
Rõ ràng nói từng chữ một.
Ta đang nói với chàng.
Cũng đang nói với cô nương đã từng bị bắt nạt vô số lần, bị ép phải nhìn chính mình thấp đến tận bụi đất.
“Ta xứng đáng được làm chính thất.
“Xứng đáng có một người thật lòng đối đãi với ta.
“Xứng đáng được sống cuộc đời mình mong muốn.
“Xứng đáng có được tất cả những điều tốt đẹp mà ta có thể cố gắng giành lấy.
“Kẻ thật sự không xứng chính là ngươi.
“Ngươi không xứng với bất kỳ cô nương tốt nào của Đại Triệu.
“Ta không xứng với ngươi.
“Trần Tam cô nương cũng không xứng với ngươi.
“Sau này trước khi mở miệng.
“Hãy tới từ đường đọc gia huấn trước đi.
“Học cho tốt cách làm người.
“Kẻo vừa mở miệng ra, người ngoài lại tưởng công tử Thành Vương phủ không có gia giáo.”
Có lẽ Tiêu Hạ Vân chưa từng nghĩ ta sẽ nói chuyện với chàng như vậy.
Nhất thời tức đến mức ngây người.
Đợi đến khi ta đã đi được một đoạn.
Chàng mới đuổi theo, mạnh mẽ túm lấy cánh tay ta.
Tức đến mức môi cũng run lên.
“An Tụng Nghi!
“Ngươi nghĩ ngươi là thứ gì?
“Ngươi cũng dám nói chuyện với ta như vậy sao?
“Ta là chủ tử của Vương phủ này.
“Còn ngươi là cái thá gì?
“Dựa vào việc cha mẹ ngươi năm đó tình cờ cho tổ phụ ta tá túc một đêm.
“Ngươi đã muốn lật trời trong Vương phủ rồi sao?
“Theo ta thấy.
“Cha mẹ ngươi ch/e/t rất đáng.
“Biết đâu từ lâu đã cấu kết với tộc Nguyên.
“Chẳng qua sợ tổ phụ ta bỏ chạy.
“Nên mới giả làm người tốt cho ông ấy ở lại một đêm.
“Hôm sau có lẽ đã đi báo tin cho tộc Nguyên rồi.
“Giờ bọn họ ch/e/t rồi.
“Ngươi lại làm chủ tử trong Vương phủ.
“Ngươi là cái thứ…”
Chữ cuối cùng còn chưa kịp thốt ra.
Đã bị một cú đá mạnh vào bụng.
Cả người bay xa hơn ba trượng.
“Đồ khốn kiếp!”
11
Giọng Tam ca ca lạnh lẽo sắc bén.
Trong lời nói còn mang theo vài phần căm ghét vì không thể rèn sắt thành thép.
Chaporia
Bình Luận (0)