20px

“Ngươi học bao nhiêu năm ở gia thục.

“Đều học vào bụng chó hết rồi sao?

“Ngươi nói đó là tiếng người à?

“Theo ta thấy.

“Kinh thành này ngươi cũng không cần ở nữa.

“Đợi sang xuân năm sau.

“Cút tới Biên Châu cho ta.”

Tiêu Hạ Vân tuy ở sau lưng luôn tỏ vẻ khinh thường Tam ca ca.

Nhưng khi thật sự đối mặt lại vô cùng kiêng dè.

Không dám làm càn.

Nghe vậy, ngay cả cơn đau bụng cũng không màng tới.

Vội vàng chống người bò dậy khỏi mặt đất.

“Tam ca!

“Tam ca!

“Đệ không nói nữa.

“Sau này đệ không dám nói nữa.

“Đệ là người lớn lên ở kinh thành.

“Tới nơi quỷ quái như Biên Châu.

“Bảo đệ sống thế nào đây?”

Tam ca ca cúi mắt nhìn chàng.

Gật đầu nói:

“Cũng phải.

“Ở kinh thành còn có phụ mẫu thu dọn hậu quả cho ngươi.

“Đến Biên Châu.

“Sống ch/e/t đều do số trời.

“Đến lúc đó nếu ngươi mất mạng thì cũng không sao.

“Chỉ sợ còn làm mất mặt Vương phủ.

“Vài tháng tới.

“Ngươi cứ ngoan ngoãn ở từ đường đọc tổ huấn.

“Học cách làm người cho tử tế.

“Đợi sang xuân năm sau.

“Có lẽ cũng chuẩn bị xong để tới Biên Châu rồi.”

Nói xong.

Chàng phất tay.

Hai thị vệ thân hình cường tráng lập tức nhấc Tiêu Hạ Vân từ dưới đất lên, kéo về phía từ đường.

Tiêu Hạ Vân vốn chẳng phải người có cốt khí.

Suốt dọc đường đều khóc lóc gào thét.

Nghĩ đến kiếp trước ta từng là phu thê với chàng.

Ta cũng thấy mất mặt thay.

Tiêu Hạ Vân vừa đi.

Trong vườn lập tức yên tĩnh trở lại.

Ta đá nhẹ viên đá dưới chân.

Nghĩ tới những lời lão thái thái nói.

Nhất thời có chút lúng túng.

“Đa tạ Tam ca ca.”

Ta cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

“Muội nên trách ta mới phải.”

Chàng hạ thấp giọng.

“Cái gì?”

Ta ngơ ngác ngẩng đầu.

“Là ta không dạy dỗ tốt ấu đệ.

“Mới khiến nó mất hết lương tri.

“Ăn nói hồ đồ.

“Hết lần này tới lần khác làm tổn thương muội.

“Vốn dĩ là Vương phủ chúng ta mắc nợ muội.

“Nhưng chưa từng có ai thật lòng nghĩ cách báo đáp.”

Bàn tay cầm khăn của ta hơi siết chặt.

Trong lòng dâng lên cảm giác chua xót.

Nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt.

Ta miễn cưỡng nở một nụ cười.

“Tam ca ca muốn cưới ta.

“Là vì muốn báo ân sao?”

“Đương nhiên không phải!”

Hai hàng lông mày của chàng lập tức nhíu chặt.

Thậm chí còn không đợi ta nói hết.

Đã vội vàng mở miệng.

“Ta chưa từng cho rằng chuyện cưới gả là một loại ân huệ.

“Lại càng không phải công cụ dùng để báo ân.

“Nếu thật sự muốn báo ân.

“Chi bằng cho muội vạn lượng vàng bạc.

“Để muội chọn một nam nhân mình thích rồi xuất giá.

“Cả đời này ta sẽ chống lưng cho muội là được.”

“… Chỉ là trước đây muội còn quá nhỏ.

“Ta luôn sợ nói ra sẽ dọa muội.”

“Nhưng về sau ta mới phát hiện.

“Nếu còn không nói.

“Chỉ sợ sẽ không kịp nữa.”

Vừa nói.

Chàng vừa cẩn thận quan sát vẻ mặt của ta.

Rất lâu không thấy ta lên tiếng.

Yết hầu chàng khẽ động.

Có chút khó khăn mở miệng:

“Đương nhiên.

“Quan trọng nhất không phải ta nghĩ thế nào.

“Mà là tâm ý của muội.

“Nếu muội không bằng lòng.

“Ta tuyệt đối sẽ không ép buộc.”

Nói không cảm động là giả.

Nhưng ta đã không còn là một tiểu cô nương chẳng hiểu chuyện gì nữa rồi.

Kiếp trước.

Ta cũng từng lội qua vũng bùn của hôn nhân suốt nhiều năm.

“Tam ca ca.

“Ta tuy lớn lên trong Vương phủ.

“Mọi người cũng đều gọi ta một tiếng tiểu thư.

“Nhưng ai cũng biết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...