20px

“Ta chỉ là xuất thân bình dân.

“Không có bối cảnh.

“Cũng không có chỗ dựa.”

“Ta không thể giúp ích gì cho tương lai của Vương phủ.

“Ngay cả những yến tiệc của các thế gia.

“Ta cũng không thể giống những tiểu thư danh môn vọng tộc khác, giúp chàng nở mày nở mặt.”

Ta bình tĩnh nói hết câu dài ấy.

Chàng lại bỗng bật cười.

Nhìn vào mắt ta, chậm rãi nói:

“Nam nhân phải dựa vào thê tử để chống đỡ thể diện.

“Thì chẳng phải thứ tốt đẹp gì.”

12

Lão thái thái đã quyết định.

Trong Vương phủ lập tức náo nhiệt chuẩn bị hôn sự.

Bữa cơm đoàn viên mỗi tháng vào ngày mười lăm.

Tiêu Hạ Vân bị nhốt trong từ đường hơn mười ngày cuối cùng cũng được cho ra ngoài dùng bữa.

Nhìn qua chàng gầy đi một vòng.

Vương phi đau lòng đến mức lau nước mắt.

Ánh mắt nhìn về phía ta lại càng thêm chán ghét.

Bà đặt mạnh đôi đũa xuống rồi đột nhiên gây khó dễ:

“Nếu đã sắp gả vào Vương phủ làm tức phụ.

“Đương nhiên không thể giống lúc còn là cô nương được nữa.

“Công công bà bà đang dùng cơm.

“Ngươi lại chẳng biết đứng dậy hầu hạ.

“Chỉ biết cắm đầu ăn như quỷ đói đầu thai.

“Đúng là không có gia giáo!”

Đôi đũa trong tay ta khựng lại.

Đúng rồi.

Kiếp trước cũng là như vậy.

Sau khi lão thái thái qua đời.

Mỗi tháng một lần dùng cơm đoàn viên.

Ta luôn là người phải đứng bên cạnh hầu hạ.

Công công bà bà có thể sai khiến ta.

Phu quân có thể sai khiến ta.

Ngay cả mấy vị cô cô và tiểu thúc cũng có thể sai khiến ta.

Ta cầm đũa trong tay.

Có chút chần chừ.

Cả bàn ăn yên lặng.

Ai nấy đều chờ xem trò hay.

Lão thái thái tức giận đến mức sắp nổi cơn.

Tam ca ca đã gắp một miếng thủy tinh khoái bỏ vào chiếc đĩa trước mặt ta.

Khóe môi hơi cong lên.

Giọng nói không lớn.

Nhưng lại lọt vào tai từng người có mặt.

“Mẫu phi nói rất đúng.

“Hiếu kính công bà vốn là chuyện nên làm.

“Hôm nay tổ mẫu cũng đang ở đây.

“Mẫu phi là con dâu của Vương phủ.

“Đương nhiên cũng nên đứng hầu hạ tổ mẫu mới phải.”

Nửa câu đầu còn khiến Vương phi mặt đầy đắc ý.

Nửa câu sau vừa dứt.

Sắc mặt bà lập tức đỏ bừng.

“Nhi… Nhi Minh.

“Con đang nói linh tinh gì vậy?”

Tam ca ca vẫn ung dung như thường.

Chàng đưa tay lấy chiếc kéo bạc trên bàn.

Cắt một chiếc càng cua.

Cẩn thận gỡ thịt bỏ vào bát ta.

“Ngay cả mẫu phi cũng không có ý định làm như vậy.

“Cớ gì phải làm khó Nghi nhi?”

“Nếu mẫu phi thật sự không vừa mắt chúng con.

“Sau khi thành thân.

“Con và Nghi nhi dọn ra ngoài ở riêng là được.”

Lần này không chỉ Vương phi.

Ngay cả Vương gia cũng vội vàng đứng bật dậy.

“Nhi Minh!

“Con nói gì vậy?

“Con là Thế tử của Vương phủ.

“Bây giờ lại là người được Thánh thượng trọng dụng.

“Sao có thể dọn ra ngoài ở riêng?

“Để người ngoài bàn tán về con thế nào?

“Bàn tán về Vương phủ chúng ta thế nào?”

Vương phi đã sớm mềm giọng.

Cười gượng chuyển chủ đề:

“Đứa nhỏ này toàn nói bậy.

“Được rồi được rồi.

“Đừng nói chuyện đó nữa.

“Thức ăn nguội hết rồi.

“Mau dùng cơm đi.”

Suốt cả bữa ăn.

Không còn ai gây khó dễ cho ta nữa.

Vấn đề khiến ta đau đầu suốt mấy năm ở kiếp trước.

Vậy mà chỉ bằng vài ba câu nói.

Đã được giải quyết dễ dàng.

Tứ tỷ tỷ gắp thức ăn cho ta ba lần.

Ngũ tỷ tỷ cười nói ngày mai sẽ cùng ta đi chọn hỉ phục và trang sức.

Ngay cả Vương phi cũng miễn cưỡng hỏi han ta vài câu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...