Khi tiệc tan.
Không biết từ lúc nào Tiêu Hạ Vân đã đứng sau lưng ta.
Giọng nói mang theo vài phần châm chọc:
“Tiêu Hạ Minh chẳng qua cũng chỉ thấy ngươi có vài phần nhan sắc.
“Nhất thời mới mẻ mà thôi.
“Sau này hắn đối xử với ngươi.
“Chỉ sợ còn chẳng bằng ta.
“Nhưng bây giờ ngươi có đổi ý cũng vô dụng.
“Ta đã bảo mẫu phi mời bà mối tới phủ họ Trần cầu thân với Trần Tam tiểu thư rồi.”
Ta lười đến mức chẳng buồn nhìn chàng lấy một cái.
Chỉ là.
Một người tốt như Trần Tam tiểu thư.
Nếu thật sự phải gả cho chàng.
Quả thực đáng tiếc.
Xem ra phải tìm cách nhắc nhở nàng một tiếng mới được.
13
Sáng sớm hôm sau.
Ta sai Điềm Đào tới bái phỏng Trần Tam tiểu thư.
Không ngờ nàng ấy vừa ra ngoài chưa được bao lâu đã cười hì hì chạy về.
“Tiểu thư.
“Xem ra nô tỳ không cần đi chuyến này nữa rồi.”
“Vì sao?”
Ta ngạc nhiên hỏi.
“Nô tỳ còn chưa ra khỏi cửa.
“Đã nhìn thấy Vương phi dẫn theo Chu bà mối mặt mày xám xịt trở về.”
“Hỏi thăm mới biết.
“Sáng nay Vương phi tới phủ họ Trần cầu thân cho Ngũ công tử.
“Kết quả Trần Tam tiểu thư nói rằng.
“Người ngay cả ân nhân cứu mạng của gia đình mình còn coi thường, còn muốn bôi nhọ.
“Chứng tỏ phẩm hạnh không tốt.
“Nàng không đồng ý mối hôn sự này.”
“Trần Tam tiểu thư vốn là người được Quốc công gia và Quốc công phu nhân yêu thương nhất.
“Nàng đã không đồng ý.
“Quốc công gia và Quốc công phu nhân đương nhiên cũng không chịu.
“Ngay cả bữa cơm cũng không giữ lại.
“Liền mời Vương phi và Chu bà mối ra về.”
Nghe vậy.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Đồng thời cũng nhớ tới kiếp trước.
Kiếp trước.
Có lẽ Trần Tam tiểu thư cũng đã từ chối mối hôn sự này.
Thế nhưng Tiêu Hạ Vân lại đem mọi chuyện đổ hết lên đầu ta.
Khiến ta vừa phải chịu nhục.
Lại còn mang theo vài phần áy náy.
Ta còn chưa kịp suy nghĩ thêm.
Đã nghe tiểu nha hoàn bên ngoài vào bẩm báo:
“Tiểu thư.
“Tỷ tỷ Vân Bình tới rồi.”
Vân Bình là đại nha hoàn bên cạnh lão thái thái.
Tiểu nha hoàn vén rèm cửa lên.
Liền thấy Vân Bình mặt mày rạng rỡ.
Tay ôm một chiếc hòm gỗ tinh xảo bước vào.
Chiếc hòm vừa mở ra.
Tầng trên cùng chất đầy châu báu trang sức.
Vân Bình lại cười nói:
“Những thứ này không đáng là gì.”
Nói rồi lấy tầng ngăn phía trên ra.
Lúc ấy mới thấy phía dưới là ngân phiếu cùng khế đất khế nhà.
“Tiểu thư kiểm lại đi.
“Một ngàn lượng một tờ.
“Tổng cộng năm tờ.
“Đây là tín vật dùng khi đổi bạc.
“Đây là điền sản ở ngoại thành kinh đô.
“Tổng cộng một ngàn năm trăm mẫu.
“Còn có năm cửa hàng.
“Một tòa tiểu viện ba gian.
“Tiểu thư đừng thấy tiểu viện không lớn.
“Cả con phố này đều là nơi ở của quan viên từ ngũ phẩm trở lên trong kinh thành.
“Vị trí cực tốt.
“Cho thuê hay bán lại đều rất thuận tiện.”
Những thứ này giống hệt kiếp trước.
Lão thái thái sẽ không vì ta gả cho Thế tử hay gả cho Tiêu Hạ Vân mà đối xử khác biệt.
Mỗi vị tiểu thư xuất giá trong phủ.
Ngoài của hồi môn lấy từ công quỹ Vương phủ.
Đều sẽ có phần trợ cấp từ mẫu thân ruột.
Lão thái thái cũng sẽ cho thêm tiền riêng.
Còn ta vì không còn phụ mẫu.
Nên phần tiền riêng lão thái thái cho còn nhiều gấp đôi những tiểu thư khác.
Ta đang định cùng Vân Bình tới viện của lão thái thái tạ ơn.
Bỗng nghe bên ngoài náo nhiệt vô cùng.
Tiểu nha hoàn quét dọn mặt mày hớn hở chạy vào bẩm báo:
Chaporia
Bình Luận (0)