“Tiểu thư.
“Thế tử gia sai người mang đồ tới rồi.
“Người mau ra xem đi.
“Nhiều lắm luôn!”
Ta đi ra ngoài nhìn.
Những chiếc rương cao ngang nửa người chất đầy cả sân.
Phương ma ma cười đến nở hoa trên mặt.
Cầm danh sách đọc từng món một.
Đọc liên tục suốt nửa canh giờ mới hết.
Phương Ma Ma khô cả cổ họng, uống cạn một chén trà rồi mới cười ha hả nói:
“Thế tử đã dặn rồi.
“Những thứ này đều được tính vào của hồi môn của tiểu thư, là tài sản riêng của người.
“Còn sính lễ sẽ chọn ngày lành khác đưa tới.”
“Thế tử cũng đã tới cầu xin Triệu Vương và Triệu Vương phi.
“Đến lúc đó tiểu thư sẽ xuất giá từ Triệu Vương phủ.
“Được xem như nữ nhi của Triệu Vương phủ.”
Nói tới đây.
Phương Ma Ma bước tới nắm lấy tay ta.
Giọng nói cũng chậm lại vài phần:
“Như vậy.
“Tiểu thư có thể yên tâm chờ ngày xuất giá rồi.
“Cho dù là ai cũng không thể soi mói được nửa điểm.”
Ta mỉm cười gật đầu đáp lời.
Nhưng hai mắt đã nóng lên từ lúc nào.
Kiếp trước.
Ta xuất giá từ viện của lão thái thái.
Đó đã là ân tình lớn lao của người.
Ta luôn ghi nhớ trong lòng.
Không ngờ Tam ca ca lại vì ta mà đích thân tới cầu xin Triệu Vương phủ.
Ta biết rất rõ.
Đây không phải vì thể diện của chính chàng.
Nếu thật sự muốn cưới.
Chàng hoàn toàn có thể kết thân với những thiên kim Vương phủ môn đăng hộ đối.
Chàng chỉ đang sắp xếp chu toàn cho ta.
Để ngày đại hôn.
Ta không phải vội vàng xuất giá từ trong phủ.
Không phải thấp hơn người khác một bậc ở khắp mọi nơi.
14
Hôn sự của ta và Tam ca ca được định vào đầu tháng Mười.
Mấy tháng chuẩn bị hôn lễ.
Vương phi cũng không ít lần tìm người thích hợp cho Tiêu Hạ Vân.
Tuy vì nể mặt Tam ca ca mà thái độ của bà đối với ta đã tốt hơn nhiều.
Nhưng bà vẫn luôn không hài lòng với thân phận của ta.
Cho nên nghĩ đủ mọi cách muốn tìm cho Tiêu Hạ Vân một vị thiên kim danh môn vọng tộc.
Đáng tiếc.
Không biết từ khi nào.
Khắp kinh thành đều truyền tai nhau chuyện Tiêu Hạ Vân khinh thường ân nhân của gia đình mình, phẩm hạnh không đoan chính.
Những gia đình hơi có chút gia thế đều không muốn gả nữ nhi cho chàng.
Một là e ngại nhân phẩm của Tiêu Hạ Vân.
Hai là vào lúc đầu sóng ngọn gió như thế này mà gả con gái.
Khó tránh khỏi mang tiếng bất chấp hạnh phúc của nữ nhi để leo lên quyền quý.
Những chuyện ấy giờ đây đã chẳng còn liên quan gì tới ta nữa.
Trước ngày thành thân một tháng.
Ta được Triệu Vương phi đón sang Triệu Vương phủ.
Tính tình Triệu Vương phi vốn cởi mở.
Dưới gối lại chỉ có ba nhi tử.
Cho nên đối với “nữ nhi” mới xuất hiện như ta vô cùng mới lạ và nhiệt tình.
Một tháng sống ở Triệu Vương phủ.
Ta không hề có cảm giác phải sống nhờ nhà người khác.
Ngược lại còn thoải mái hơn ở Thành Vương phủ vài phần.
Thời gian rất nhanh đã tới trước ngày đại hôn.
Đêm ấy.
Ta trằn trọc trên giường mãi không ngủ được.
Trong lòng có một loại nôn nóng mà chính ta cũng không hiểu nổi.
Ngoài cửa có người nhẹ nhàng gõ cửa.
Điềm Chi đi mở cửa rồi khẽ bẩm báo:
“Tiểu thư.
“Là tỷ tỷ Vân Bình tới.”
Ta lập tức ngồi dậy trên giường.
Có chút kinh ngạc:
“Vân Bình?
“Sao tỷ lại tới đây?”
Vân Bình xách theo một hộp thức ăn.
Mỉm cười nói:
“Thế tử lo đêm nay tiểu thư ngủ không ngon.
“Nên đặc biệt sai nô tỳ mang tổ yến nấu sữa bò tới.
Chaporia
Bình Luận (0)