20px

“Tiểu thư uống lúc còn nóng sẽ ngủ ngon hơn.”

“Như vậy.

“Ngày mai mới có thể làm một tân nương thật xinh đẹp được.”

Ta hơi hé môi.

Nhất thời ngẩn người.

Thậm chí quên cả nói chuyện.

Một chuyện nhỏ nhặt như vậy.

Chàng cũng nghĩ tới sao?

Vân Bình bưng bát sữa tới.

Khẽ dỗ dành:

“Cho nên.

“Tiểu thư còn có gì phải lo lắng nữa chứ?

“Được gả cho một vị phu quân tốt như vậy.

“Sau này đều là những ngày tháng tốt đẹp thôi.”

“Vâng.”

Ta cười gật đầu.

Đưa tay nhận lấy bát.

Còn chưa kịp nói gì.

Nước mắt nóng hổi đã rơi xuống trong bát.

15

Hôn lễ lần này phức tạp hơn kiếp trước rất nhiều.

May mà đã diễn tập đi diễn tập lại vô số lần.

Cho nên suốt cả quá trình cũng không xảy ra sai sót gì.

Mãi tới khi kiệu hoa dừng lại.

Một bàn tay thon dài mạnh mẽ xuất hiện trước mắt.

Ta mới thực sự có cảm giác mình sắp gả cho người khác.

Giọng nói của nam nhân trầm ổn.

Khẽ vang lên bên tai:

“Nghi nhi.

“Về nhà rồi.”

Bàn tay đặt trên đầu gối của ta nhẹ nhàng siết chặt lớp hỉ phục đỏ thẫm.

Sau đó đưa ra.

Đặt vào lòng bàn tay chàng.

Nhất bái thiên địa.

Nhị bái cao đường.

Phu thê đối bái.

Đưa vào động phòng.

Cây cân hỉ nhẹ nhàng nâng tấm khăn đỏ lên.

Ánh nến sáng rực.

Nam nhân trẻ tuổi mặc hỉ phục đỏ thẫm trước mặt ánh mắt lưu chuyển.

Tuấn mỹ đến mức không giống người thật.

Ta bỗng nhớ tới mười năm trước.

Ta trốn trong chum nước suốt ba ngày ba đêm.

Vừa đói vừa khát.

Gần như đã hôn mê.

Khi ấy có người mở nắp chum nặng nề ra.

Ánh sáng trắng chói mắt khiến ta gần như không mở nổi mắt.

Một thiếu niên cực kỳ xinh đẹp thò đầu nhìn vào.

Rồi đột nhiên quay lại phía sau hô lớn:

“Tổ phụ!

“Muội muội nhà họ An ở đây!”

Chàng bế ta ra khỏi chum nước.

Nhẹ giọng dỗ dành:

“Muội là Tiểu Tụng Nghi sao?

“Đừng sợ.

“Theo ca ca về nhà.”

Phiên ngoại

Tiêu Hạ Vân bị giam trong từ đường suốt nửa năm.

Vừa qua năm mới đã bị đưa tới Biên Châu.

Trước lúc lên đường.

Chàng khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem.

Liên tục cầu xin Vương phi giữ mình lại kinh thành.

Vương phi đương nhiên cũng khóc theo.

Quay đầu định cầu tình với Hạ Minh.

Nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt của chàng liền nuốt những lời ấy trở lại.

Chỉ đành vừa khóc vừa dặn:

“Tới Biên Châu rồi.

“Nhất định phải nghe lời cữu cữu con.

“Đừng làm loạn nữa.

“Biết chưa?”

Hạ Minh nghe đến phiền.

Trực tiếp ném người lên lưng ngựa.

Một roi quất xuống.

Con ngựa hí vang rồi điên cuồng lao về phía trước.

Chỉ để lại phía sau tiếng kêu gào thảm thiết.

Tiêu Hạ Vân tới Biên Châu chưa đầy nửa năm đã gửi về mấy chục bức thư.

Liên tục than khổ.

Kêu không chịu nổi.

Muốn quay về kinh thành.

Nhưng Vương phủ không hề hồi âm.

Lại thêm nửa năm nữa.

Chàng dần dần yên tĩnh trở lại.

Mọi người còn tưởng chàng đã thích nghi được rồi.

Không ngờ trước năm mới lại gửi thêm một bức thư.

Nói rằng muốn thành thân với nữ nhi của một vị tướng quân họ Lục.

Thấy chàng trong thời gian ngắn cũng không thể trở về kinh.

Vương phi từ lâu đã từ bỏ ý định tìm thiên kim danh môn trong kinh thành cho chàng.

Nghĩ rằng thành thân rồi.

Ở Biên Châu cũng có người chăm sóc.

Cho nên gửi thư đồng ý.

Lần Tiêu Hạ Vân đưa thê tử trở lại kinh thành.

Đã là chuyện của năm năm sau.

Vừa bước xuống xe ngựa.

Nhìn nam nhân gầy gò, co rúm trước mắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...