Nhưng phía cảnh sát từ chối vì anh ta là người liên quan trực tiếp đến vụ án và hiện không có thêm nghi điểm mới.
Cố Cảnh Hành ngồi lặng đi, rồi đứng dậy bước tới phòng y vụ, đặt đơn xin đình chỉ công tác lên bàn: “Tôi xin tạm dừng mọi công việc lâm sàng và nghiên cứu, bàn giao toàn bộ quyền hạn và chấp nhận điều tra nội bộ.”
Trưởng phòng y vụ nhìn anh ta như nhìn kẻ điên: “Cảnh Hành, cậu có biết mình đang làm gì không?
Thẩm lão đang giúp cậu vận động, chỉ cần cậu khẳng định đây là tai nạn y tế thì cùng lắm chỉ bị kỷ luật nhẹ. Cậu đình chỉ lúc này chẳng khác nào tự đưa cổ vào máy chém.”
Cố Cảnh Hành không giải thích, anh ta cởi áo blouse gấp gọn để lên bàn rồi rời đi. Sự đánh đổi này cuối cùng cũng khiến cảnh sát nhượng bộ.
Trong lần rà soát cực kỳ chi tiết thứ hai, pháp y đã tìm thấy một chiếc khuy kim loại từ mảnh áo gió tôi mặc. Do ngâm nước lâu ngày, bề mặt nó đã phủ đầy rêu xanh, nhưng khi cạy lớp vỏ khuy ra, bên trong lại giấu một thẻ nhớ siêu nhỏ.
Nhờ lớp vỏ kim loại bịt kín, các tiếp điểm của thẻ nhớ vẫn chưa bị ăn mòn hoàn toàn.
Tôi lơ lửng phía trên bàn giải phẫu.
Nhìn vào chiếc thẻ nhớ ấy, tôi nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng trước khi lìa đời. Khi đó, tôi đã sắp không trụ vững được nữa, thuốc đã phá hủy hệ thần kinh của tôi, khiến tôi ngay cả sức để đứng dậy cũng không có.
Tranh thủ lúc hộ lý đi lấy dây đai cưỡng chế, tôi dùng răng cắn nát chiếc cúc áo, nhét thẻ nhớ vào bên trong.
Đó là thứ “bẩn thỉu” cuối cùng mà tôi để lại cho thế giới này.
Bộ phận kỹ thuật đã làm việc thâu đêm để khôi phục dữ liệu trong thẻ nhớ. Cố Cảnh Hành, với tư cách là người cung cấp manh mối vụ án, được phép có mặt tại phòng giám sát để xem kết quả.
Màn hình sáng lên, hình ảnh hơi rung lắc. Đó là những video phỏng vấn do tôi dùng camera quay lén ghi lại.
Trong video, một người phụ nữ trung niên ngồi trong căn nhà thuê cũ kỹ, khóc đến xé lòng:
“Họ nói con trai tôi tự sát do phát bệnh tâm thần. Nhưng rõ ràng sau khi dùng thuốc, nó co giật toàn thân, sùi bọt mép mà chết cơ mà! Tôi đến bệnh viện đòi lời giải thích, thì họ đuổi tôi ra ngoài.”
Hình ảnh chuyển hướng.
Đó là góc nhìn từ một camera giám sát quay lén tại phòng thí nghiệm của Thẩm Trọng Niên.
Ông ta đang ngồi trước máy tính, còn Bạch Vi đứng phía sau.
“Thầy ơi, chỉ số tổn thương gan của ba ca bệnh này cao quá. Nếu báo cáo lên, toàn bộ lô thuốc này sẽ bị hủy bỏ.”
Thẩm Trọng Niên ngay cả đầu cũng không ngẩng lên: “Sửa dữ liệu đi. Đổi thành men gan tăng nhẹ, kết luận là do bệnh lý nền của chính bệnh nhân.”
Bạch Vi thuần thục gõ bàn phím: “Vâng thưa thầy.”
Video kết thúc. Phòng giám sát chìm vào một sự im lặng chết chóc. Cố Cảnh Hành ngồi trên ghế, hai tay siết chặt lấy tay vịn.
Miếng nhựa phát ra tiếng kêu răng rắc như không chịu nổi sức nặng. Cuối cùng anh ta cũng phải thừa nhận.
Những lời tôi từng khản đặc cổ họng gào thét ở nhà năm đó: “Họ đang lấy bệnh nhân ra làm thí nghiệm!”, “Dữ liệu là giả!”… tất cả đều là sự thật.
Anh ta luôn nghĩ tôi là kẻ điên. Thực ra, anh ta mới chính là kẻ mù bị che mắt. Nhưng anh ta không khóc.
Anh ta buông tay vịn, đứng dậy nói với viên cảnh sát bên cạnh: “Tôi muốn hoàn thiện toàn bộ chuỗi bằng chứng này.”
Tôi nhìn bóng lưng anh ta, thấy thật nực cười. Anh ta vẫn đang dùng sự lý trí và logic để xử lý chuyện này.
Anh ta không dám đối diện với cái ác cốt lõi nhất — Thẩm Trọng Niên và Bạch Vi là hung thủ, nhưng chính Cố Cảnh Hành mới là kẻ đã tận tay đưa con dao cho bọn họ.
“Tô Vãn khi còn sống mắc chứng hoang tưởng bị hại nghiêm trọng, điều này đã được ghi chép rõ ràng trong hồ sơ y tế.”
Trên màn hình tivi đột ngột chen ngang một bản tin thời sự. Thẩm Trọng Niên tổ chức họp báo.
Ông ta mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn chỉnh tề, đối diện với vô số ánh đèn flash, gương mặt lộ vẻ đau xót: “Bác sĩ Cố Cảnh Hành vì nỗi đau mất vợ mà bị kích động mạnh.
Hiện tại cậu ấy nảy sinh tâm lý cố chấp bù đắp nghiêm trọng, cố gắng dùng những âm mưu trong tưởng tượng để giảm bớt cảm giác tội lỗi của bản thân. Tôi đề nghị bác sĩ Cố nên sớm tiếp nhận can thiệp tâm thần.”
Đòn phản công của Thẩm Trọng Niên vô cùng mãnh liệt. Ông ta huy động toàn bộ tài nguyên tích lũy suốt mấy chục năm qua.
Bệnh viện ra tuyên bố chính thức nhấn mạnh tính hợp quy của các cuộc thử nghiệm lâm sàng. Hiệp hội y khoa đưa ra văn bản bảo chứng cho những đóng góp học thuật của đội ngũ Thẩm Trọng Niên.
Truyền thông tràn ngập các tin bài về việc “vị bác sĩ thiên tài bị loạn thần vì mất vợ”. Toàn bộ sự việc nhanh chóng bị kết luận là một trò hề dư luận bắt nguồn từ căn bệnh tâm thần của người quá cố.
Bạch Vi thậm chí còn ngồi trên ghế sofa của một chương trình phỏng vấn nổi tiếng. Cô ta mặc chiếc sơ mi trắng giản dị, vành mắt đỏ hoe: “Đến tận bây giờ tôi vẫn còn ám ảnh tâm lý.
Năm đó Tô Vãn theo dõi tôi, đe dọa tôi, khiến buổi tối tôi không dám tắt đèn đi ngủ. Tôi hiểu cho sự sụp đổ hiện tại của thầy Cố, nhưng thầy không thể đổ nước bẩn lên người vô tội được.”
Cô ta đã diễn vai người bị hại đến mức cực hạn.
Cố Cảnh Hành bị cách ly hoàn toàn khỏi hệ thống y tế. Anh ta không biện bạch, chỉ tự nhốt mình trong phòng sách, bắt đầu tháo gỡ từng lỗ hổng hệ thống năm xưa.
Anh ta biến bức tường thành bảng trắng, dán kín những bản sao tài liệu: Phiếu phê duyệt điều trị cưỡng chế, chữ ký của Hội đồng Đạo đức, phiếu lĩnh thuốc, hồ sơ điều dưỡng, nhật ký bệnh trình…
Trên mỗi văn bản đều có những chữ ký “có vẻ hợp quy”. Cố Cảnh Hành cầm bút đỏ, vạch những đường kẻ lên các mốc thời gian.
Ba ngày sau, phía bệnh viện tổ chức một buổi điều trần nội bộ về vấn đề vi phạm kỷ luật của Cố Cảnh Hành.
Thẩm Trọng Niên ngồi trên bục chủ tọa với tư cách thành viên ban chuyên gia. Cố Cảnh Hành đứng ở vị trí phát biểu, không mang theo luật sư, chỉ cầm một túi tài liệu.
“Cố Cảnh Hành, cậu tự ý tiết lộ tài liệu nội bộ của bệnh viện, gây ảnh hưởng xấu đến uy tín của viện, cậu có gì muốn giải thích không?” Trưởng phòng y vụ hỏi.
Cố Cảnh Hành rút ra một biểu đồ, trình chiếu lên màn hình lớn: “Tôi không giải thích về việc vi phạm kỷ luật của mình. Tôi chỉ muốn hỏi các chuyên gia Hội đồng Đạo đức ngồi ở đây.”
Anh ta chỉ vào mốc thời gian trên màn hình: “Ngày 4 tháng 10 của ba năm trước. Tô Vãn được đưa vào viện dưỡng lão bỏ hoang lúc 2 giờ chiều. 2 giờ 15 phút hoàn thành giám định tâm thần sơ bộ. 2 giờ 30 phút kê đơn thuốc an thần mạnh. 2 giờ 45 phút được đưa vào nhóm thử nghiệm lâm sàng thuốc mới.”
Ánh mắt Cố Cảnh Hành quét qua từng gương mặt trên khán đài: “Xin hỏi, trong điều kiện không xét nghiệm máu, không đo điện não đồ, không hỏi thăm chi tiết người nhà, làm thế nào mà một con người bằng xương bằng thịt lại có thể đi hết toàn bộ quy trình từ chẩn đoán, dùng thuốc, chuyển viện đến đưa vào thử nghiệm chỉ trong vòng vỏn vẹn 3 tiếng đồng hồ?”
Các chuyên gia trên bục nhìn nhau, câm nín. Đây hoàn toàn không phải quy trình y tế. Đây là một dây chuyền sản xuất — một dây chuyền giết người hợp pháp.
Buổi điều trần kết thúc trong không khí căng thẳng. Cố Cảnh Hành vừa ra khỏi phòng họp, Bạch Vi đã đuổi theo.
Cô ta kéo anh ta vào lối thoát hiểm cầu thang bộ. Khi không còn ống kính máy quay, lớp mặt nạ trên mặt cô ta hoàn toàn sụp đổ.
Cô ta quỳ sụp xuống trước mặt Cố Cảnh Hành, ôm chặt lấy chân anh ta.
“Thầy ơi, em cầu xin thầy, đừng tra cứu nữa. Em đều bị Giáo sư Thẩm ép buộc mà! Nếu em không làm theo lời ông ta, em sẽ không thể tốt nghiệp, em sẽ mất trắng tất cả! Thầy tha cho em đi, em còn trẻ…”
Cố Cảnh Hành nhìn cô ta từ trên cao, ánh mắt còn lạnh lẽo hơn cả ngăn đông nhà xác. Anh ta gỡ từng ngón tay của Bạch Vi ra:
“Bị ép buộc? Vậy tại sao ba tháng sau cái chết của Tô Vãn, cô lại dùng tư liệu điều tra của cô ấy để công bố bài báo khoa học cốt lõi giúp cô lấy được chức Phó chủ nhiệm?”
Tiếng khóc của Bạch Vi ngưng bặt. Sắc mặt cô ta trắng bệch như gặp ma. Cố Cảnh Hành lấy ra một xấp giấy in, ném thẳng vào mặt cô ta.
Giấy trắng rơi vãi đầy đất. Đó là bản thảo bài luận đoạt giải của Bạch Vi. Cố Cảnh Hành đã nhờ hacker khôi phục lịch sử chỉnh sửa của tài liệu.
Ở phần chú thích bị ẩn trên trang đầu, ghi rành rành tên tác giả gốc: Tô Vãn.
Thành tựu học thuật giúp Bạch Vi thăng tiến rực rỡ này, được đổi bằng mạng sống của tôi.
Những tờ giấy bay lộn xộn trong cơn gió lùa nơi cầu thang. Bạch Vi ngồi bệt dưới đất, không thốt ra được lấy một lời biện bạch.
Cố Cảnh Hành không nhìn cô ta thêm một lần nào nữa, đẩy cửa thoát hiểm bước ra ngoài.
Mục tiêu hiện tại của anh ta không còn là Bạch Vi. Cô ta chỉ là một con dao, anh ta muốn bẻ gãy bàn tay đang cầm con dao đó.
Cố Cảnh Hành dành một tuần để lật lại tất cả hồ sơ cũ của các dự án lâm sàng của Thẩm Trọng Niên.
Anh ta tìm thấy một cái tên: Lâm Kha. Đây là người duy nhất còn sống sót trong số những bệnh nhân bị ép thử thuốc năm đó.
Chaporia
Bình Luận (0)